Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

Doanh nhân nói chuyện phong thủy

  Phong thủy là một môn khoa học có lịch sử lâu đời về môi trường sống, cách bày biện, sắp xếp chỗ ở, nơi làm việc hợp lý. Vì vậy, phong thủy ngày càng thu hút được sự quan tâm của giới doanh nhân.

  Chúng ta đều biết khí và dòng khí do trời sinh ra, do tự nhiên mà có, khó có thể thay đổi. Tương tự như vậy, mạch nước được cấu tạo sẵn trong lòng đất, do tự nhiên mà có. Còn nhân khí do con người sinh ra, điều này chúng ta có thể điều chỉnh được. Do đó, việc hiểu biết về phong thủy giúp các doanh nhân và doanh nghiệp chọn được vị thế tốt nhất, phương hướng phù hợp nhất, cảnh quan thiên nhiên hợp lý nhất để đem lại tối đa lợi ích cho mình, cho doanh nghiệp và hạn chế tối thiểu những điều không tốt cho chính mình và những người xung quanh. Cũng chính vì vậy, các doanh nhân và trí thức luôn coi phong thủy là một cách giúp con người hòa hợp với thiên nhiên để sống và làm việc tốt nhất, để phát triển và trường tồn.

 Nhiều người thắc mắc liệu phong thủy có phải là mê tín dị đoan? Chúng ta đều biết rõ là môi trường sống tác động rất lớn tới con người. Y học hiện đại chỉ rõ rằng nguồn nước, không khí, ánh sáng, điện trường, từ trường trái đất và các điều kiện môi trường khác ảnh hưởng lớn tới sức khỏe, trí tuệ của con người. Điều kiện sống và môi trường không tốt có thể gây bệnh, thậm chí mang lại hậu quả không tốt dài lâu. Chính vì vậy, việc chọn địa điểm tốt để sinh sống, để mở văn phòng, công ty là đúng và cần thiết, là rất khoa học.

Vì là một bộ môn khoa học nên phong thủy được doanh nhân và giới tri thức nghiên cứu và áp dụng vào công việc và cuộc sống của chính mình. Một việc rất quan trọng của các doanh nghiệp là chọn vị trí văn phòng hay xây trụ sở công ty. Các doanh nhân có thể nhờ người có hiểu biết về phong thủy xem giúp hoặc tự mình chọn các yếu tố thiên nhiên tốt nhất chọn cho văn phòng của cơ quan mình.

Cách và phương pháp chọn màu sắc cũng rất quan trọng. Nên chọn màu sắc hài hòa, sáng sủa, tạo ra sự thoải mái, thư giãn và trẻ trung cho mỗi người làm việc tại đó. Nhiều doanh nhân còn quan tâm đến việc chọn số điện thoại, biển số xe, màu sắc xe, số tài khoản. Có thể tham khảo hướng kê bàn ghế làm việc, giường ngủ, hướng đặt bàn thờ, cách chọn người hợp tuổi theo âm dương ngũ hành, chọn ngày khởi hành chuyến đi xa, xem giờ kí hợp đồng, chọn ngày khai trương văn phòng...

Ví dụ cách sử dụng phong thủy trong doanh nghiệp: 

  Máy vi tính là đồ vật không thể thiếu trong các văn phòng. Tuy nhiên, nếu trong phòng làm việc có quá nhiều máy vi tính sẽ dẫn đến sự bức bối, làm con người trở nên nóng tính, dễ nổi cáu, tinh thần khó tập trung. Cách hóa giải rất đơn giản là đặt một cốc thủy tinh đựng nước bên cạnh, vì nước có tác dụng trợ giúp giải bớt tính kim của máy tính. Nếu làm điều này, những người làm việc sẽ thấy đầu óc được tỉnh táo, tâm trạng được bình an, thoải mái.

(trích sách: Bài học từ người quét rác - Nguyễn Mạnh Hùng)

Thứ Tư, 19 tháng 1, 2011

Cry on my shoulder


If the hero, never comes to you
If you need someone, you're feeling blue
If you wait for love, and you're alone
If you call your friends, nobody's home
You can rum away, but you can't hide
Through a storm and through a lonely night
Then I'll show you there's a destiny
The best things in life, they are free

But if you wanna cry: cry on my shoulder
If you need someone, who cares for you
If you're feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do

If your sky is grey oh let me know
There's a place in heaven, where we'll go
If heaven is, a million years away
Oh just call me and I'll make your day
When the nights are getting cold and blue
When the days are getting hard for you
I will always stay by your side
I promise you, I'll never hide

But if you wanna cry: cry on my shoulder
If you need someone, who cares for you
If you're feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do

But if you wanna cry: cry on my shoulder
If you need someone, who cares for you
If you're feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do

Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2011

Sứ mệnh Con người

Đã bao giờ ai đó tự hỏi mình: "Chúng ta sinh ra có lý do gì hay không? Có sứ mệnh gì phải làm trong cuộc đời này không?" Theo quan điểm riêng của mình, câu trả lời là "Có". Mục tiêu của bài viết này chỉ để phân tích những gì tôi hiểu và suy nghĩ, hoàn toàn không có mục đích khơi dậy một chủ đề để tranh luận đúng, sai. Mà đúng hay sai thì cũng là quan điểm của cá nhân từng người, tất cả chúng ta đều có quyền suy nghĩ hay phán xét cho riêng mình.

Mỗi người sinh ra đều có một khả năng, cũng giống như tính cách, rất riêng biệt và không giống người khác. Chỉ có điều là, khả năng của từng người phải trải qua rất nhiều hoạt động, làm việc họ mới phát hiện ra được. Có người nhận biết được khả năng của mình từ sớm, vì trong khoảng thời gian phát triển khi còn nhỏ họ đã có một sự thôi thúc hay một đam mê cháy bỏng về một môn học hay thể thao, nghệ thuật nào đó. Nhưng ngược lại, đa số mọi người thường không biết mình có khả năng gì, càng nhiều tuổi, sự nhận biết khả năng đó càng mất dần đi. Con người sinh ra đã có 2 cảm xúc trói buộc, một là nỗi sợ hãi, hai là lòng tham. Nỗi sợ hãi chính là vật cản lớn không cho chúng ta nhận biết được khả năng của mình. Đa số chúng ta thường yêu thích sự ổn định, không muốn chấp nhận rủi ro; do đó, khi ai đó đã tìm cho mình một công việc nào đó, họ ít khi từ bỏ, hoặc có thì cũng chỉ là nhảy việc, nhảy từ chỗ lương thấp sang chỗ lương cao hơn,... Làm việc hoàn toàn dựa trên lợi ích cá nhân về tiền tài và danh vọng, ít khi xuất phát từ niềm đam mê đối với công việc đó.

Khả năng riêng là thứ mà Trời Phật đã ban cho mỗi con người từ khi sinh ra, chính chúng ta đã không tìm tòi để phát hiện, phát triển nó, vì vậy, chúng ta đã đi nhầm hướng ngay từ đầu.

Sứ mệnh là thứ chúng ta tự viết ra cho bản thân mình, chúng ta tồn tại trên đời này có để lại cái gì đó hay không, có giúp ích gì cho cộng đồng hay không. Đối với bản thân tôi, tôi yêu cuộc đời này, có rất nhiều lý do để tôi phải tồn tại, nhưng lý do cuối cùng là để giúp đỡ người khác, những người đang thực sự khó khăn và đang phải vật lộn để tồn tại với những cái đói, cái rét ngoài kia. Tôi tự lên kế hoạch và đặt ra cho mình một sứ mệnh Làm Giàu. Muốn giúp đỡ được người khác, ai cũng hiểu rằng phải có công cụ và phương tiện. Các bạn đừng hiểu lầm, Giàu không có nghĩa chỉ về mặt tài chính, nó là chỉ là một khía cạnh nhỏ của sự giàu có thôi. Một người giàu có thực sự phải nhận biết để phát triển bên trong, làm Giàu về tâm hồn, Giàu về xúc cảm và Giàu về tinh thần. Chỉ khi ấy, giàu có về tài chính mới có giá trị và mới mở lòng mình để giúp đỡ người khác được.

(tự truyện)

Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011

Trí tuệ của người Do Thái

Do Thái là một dân tộc được thế giới ngưỡng mộ và tôn sùng về trí tuệ sáng tạo và trí thông minh của họ. Chúng ta có câu: "Tiền của thế giới nằm trong tay người Mỹ, nhưng tiền của người Mỹ lại nằm trong túi người Do Thái". Đó là lời khen ngợi, tán dương dành cho trí tuệ phi thường của người Do Thái. Dưới đây tôi muốn kể cho các bạn 2 câu chuyện của người Do Thái, rất thú vị và phản ảnh chân thực cuộc sống của chúng ta hiện tại, rất hi vọng các bạn đúc rút được bài học cho riêng mình:

+Câu chuyện 1:
   Kahn là người Mỹ gốc Latinh, đứng trước công ty bách hóa, mắt nhìn đủ mọi thương phẩm muôn màu muôn vẻ. Bên cạnh anh có một quý ông người Do Thái ăn mặc rất lịch lãm với điếu xì gà trong tay.
   Kahn cung kính hỏi: "Xì gà của ông thơm quá, chắc là đắt tiền lắm nhỉ?".
   "20 đô-la một điếu". Người đàn ông đáp.
   "Chà..., một ngày ông hút bao nhiêu điếu vậy?"
   "10 điếu".
   "Trời ạ! Ông hút bao lâu rồi?"
   "40 năm trước đã bắt đầu hút."
   "Sao? Ông thử tính xem, nếu không hút thuốc, số tiền đó đủ để mua cả công ty bách hóa này rồi đấy".
   "Nói vậy, anh không hút thuốc?"
   "Tôi không hút thuốc".
   "Vậy, anh mua công ty bách hóa này rồi à?"
   "Chưa"
   "Tôi nói cho anh biết, công ty bách hóa này là của tôi đấy".

 -Bài học:
    Rõ ràng, chẳng ai lại không thừa nhận Kahn là người thông minh. Bởi lẽ, thứ nhất, anh ta tính toán rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã tính ra được mỗi ngày hút 10 điếu xì gà giá 20 đô-la, số tiền hút thuốc suốt 40 năm đủ để mua một công ty bách hóa. Thứ hai, anh hiểu rất rõ đạo lý, cần cù chăm lo chuyện gia đình, tích lũy từ nhỏ đến lớn, hơn nữa dốc sức mà làm, chưa bao giờ hút điếu xì gà giá 20 đô-la.
    Nhưng chẳng ai nói Kahn có trí tuệ sống (thật sự), bởi vì anh không hút xì gà, nhưng cũng không tiết kiệm được số tiền đủ để mua công ty bách hóa. Trí tuệ của Kahn là trí tuệ chết (bảo thủ), trí tuệ của quý ông người Do Thái mới là trí tuệ sống, tiền được sinh ra từ tiền, chứ không phải sự chắt chiu tích góp. Do đó, ông hoàn toàn thoải mái hưởng thụ cuộc sống, sử dụng những thứ xa xỉ nhất.

+ Câu chuyện 2:
   Giáo sư A hỏi giáo sư B: "Trí tuệ và tiền tài, thứ nào quan trọng hơn?"
   "Dĩ nhiên trí tuệ quan trọng hơn tiền tài rồi."
   "Đã thế, tại sao học giả, chuyên gia, tư vấn và chuyên môn giỏi lại phải làm việc cho các thương gia, đại gia giàu có? Mà các đại gia, thương gia không làm việc cho học giả, chuyên gia...đó chứ?"
   "Đơn giản thôi, học giả và các chuyên gia biết giá trị của đồng tiền, còn đại gia lại không biết tầm quan trọng của trí tuệ".
   Về mặt nào đó, câu trả lời của giáo sư B rất có lý: biết giá trị của đồng tiền thì mới làm việc cho người giàu có; còn không biết tầm quan trọng của "trí tuệ" thì mới dám ngạo mạn với nó như thế. Nhưng nếu chúng ta tìm hiểu sâu hơn, bạn sẽ thấy được rằng: nếu học giả và các chuyên gia biết giá trị của của đồng tiền (của cải giàu sang), vậy sao không dùng tri thức (trí tuệ) để có được tiền, mà chỉ làm nô lệ cho nhà giàu để có được "của bố thí" không chút tương xứng"?
  Rõ ràng, học giả và các chuyên gia không hề có trí tuệ thực sự. Thứ mà họ có chỉ là cả khối tri thức. Dù họ biết được giá trị của đồng tiền, nhưng lại không thể điểu khiển được đồng tiền, hoặc không thể khiến đồng tiền phục vụ cho bản thân. Ngược lại, dù người giàu có không học nhiều biết rộng, nhưng lại có thể điều khiền đồng tiền, dùng tiền để nô dịch học giả, bản lĩnh này của họ mới là trí tuệ thật sự.
  Đạo lý rất đơn giản, tiền tài là thước đo của trí tuệ. Tức đồng tiền linh động quan trọng hơn thứ trí tuệ không thể tạo ra tiền, và trí tuệ tạo ra tiền lại quan trọng hơn sự giàu sang đơn thuần. Người Do Thái dùng quan điểm thống nhất biện chứng giữa trí tuệ và đồng tiền để dành được ngôi vị vinh quang "Doanh nhân số 1 thế giới".

(Trích sách: Nghệ thuật quản lý tiền và tài sản của người Do Thái)

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

Tại sao Quan Tham lại không thể dừng tham ?

Xã hội nào từ xưa cũng có Tham Quan, cũng muốn chống lại nó ! Tôi muốn lý giải tên của bài viết này bằng Bốn Lý Do dưới đây, cũng ngụ ý rằng Quan Tham nào đâu đó nếu còn được ít phút tạm dừng tham có đọc thì cũng cảm thấy gai gai một tí thôi cũng tốt. Ai khác có đọc thì cũng nên hiểu là làm Quan Tham không bao giờ là điều hay cả. Thực tế cho thấy các liệu pháp tác động Tâm lý cũng là thêm một cách chữa trị bệnh:

- Vấn đề không ở chỗ nhận thức ! Vì nói chung ở họ có cái đầu cực kì tinh ma tập trung mọi mưu chước mà nhưng kẻ tha hóa nhất mới có thể nghĩ ra được, chúng dùng tất cả trí khôn và nỗ lực để dấn thân vào Quan trường và sau đó rơi vào cái Nghiệt của nó. Họ biết rõ cái giá để có nhưng không hình dung ra được cái giá phải trả. Điều đó giống hệt kẻ nghiện Heroin : mua thuốc hút, dần dà nghiện thuốc, nên có đắt thế nào cũng cố bằng mọi cách mua được ( thậm chí giết người thân …), nhưng cái giá phải trả cho việc nghiện hút thì nó không thể lường tính được. Và khi đã nghiện Heroin thì thì thử hỏi: cái sự học, trí khôn kẻ nghiện có nghĩa gì, sẽ được dùng vào việc gì đây? Không để cứu được nó đâu mà là để xoay sở có tiền để hút thôi. Nhưng nguy hiểm hơn với chính Quan Tham và xã hội ở chỗ: họ giống kẻ vừa nghiện hút lại vừa buôn lậu Heroin cơ “dùng mỡ nó rán nó’ mà ! Có kẻ khó, nghĩ chỉ định buôn lẻ Heroin một lần cải thiện chút đỉnh thôi ! Nhưng cái Thế giới ‘Ma Túy’ kinh khủng ấy đâu có buông tha hắn khi đã dính vào ?
- Vấn đề không phải là họ không biết đủ ! Vì đã quá thừa mứa chứa chan vật chất, tiền bạc, nhưng họ càng có nhiều của ăn cắp càng cảm thấy thiếu một cái gì đó, mơ hồ nhưng dằn vặt đêm đêm ghê gớm lắm. Đó chính là làm thế nào sống mãi để hưởng cho hết của nả tham nhũng. Nên với người thường sống 70 năm là thấy sung sướng, bằng lòng với cái Thọ ở đời, bình thản chấp nhận qui luật sống, thì kẻ tham nhũng thấy tuổi thọ, sức khỏe hữu hạn vô cùng, nên tâm lý giống kẻ bị cái chết kéo đi ấy ! Đánh sợ lắm! Chúng rất kinh hãi nghĩ cái đống của cải đó sẽ không được dùng hết và bị kẻ khác xâu xé, hoặc không may bị thu hồi như Marcot nếu bị chết đi rồi. Cảm giác này không khác gì một kẻ quá giàu bằng cách bất lương, nhưng lại vô cùng thấy thiếu thời gian, sức lực để thỏa mãn các nhu cầu thiết yếu của mình nên lúc nào cũng đói, tức tối đố kị vô chừng, nhất là nếu chạnh lòng so với những người bình dân nào đó mà lại được thành đạt, được Nhân dân ca tụng, được hạnh phúc nhàn tản, khi bản thân chúng phải tốn thời gian vào muôn việc diễn vai này nọ ( hoàn toàn không có sở trường ) ứng với các chức vụ cao đang mang

- Bản thân họ cũng đã có nhiều đặc quyền đặc lợi rồi, thực ra họ cũng không muốn thêm núi Vàng mỏ Bạc nữa đâu. Nhưng còn vợ đàn con đống họ bầy… Nhất là kẻ từ nghèo khổ truyền đời rồi…bây giờ mới phát Vận… Ai trong cái nhà đó để họ yên thân được cơ chứ…nên chính họ phải hít thở cái u khí hàng ngày: ghen tị hơn kém, dèm pha yêu ghét, đơm đặt điều tiếng…trong nội bộ mới thực táng đởm kinh hồn. Cái tâm lý so bì vốn đã làm khổ con người nói chung, giờ họ đã cao tót vời rồi thế vẫn bị nhàu nát tâm can khi đi đây đó ngoài Thiên Hạ dù tự thấy mình cực giàu hơn cả Nữ Hoàng Anh, chẳng kém Tỉ phú Mĩ, vượt trội mấy nhà độc tài, qua mặt nhiều kẻ tham nhũng sừng sỏ Châu Phi…nhưng quá nhục vì thua kém những người thực có Đẳng cấp, đến khi về cái tổ ‘hoành tá tràng’ thì bọn Dân Gia lại thi nhau rủ rỉ thêm thắt cho bi thiết…thì họ sống yên làm sao cho được. Cũng dễ hiểu xưa kia nhiều Hoàng Đế Trung Quốc không lo thiếu của nả nhưng chỉ muốn đau đầu nghẹt tim mà lo chết vì họa tranh giành Vương Tộc…
- Vấn đề cuối cùng là: họ có quyền rất lớn trong xã hội nhưng lại không thể điều khiển Âm Binh được nữa – thế lực đã đưa họ lên ngồi vào chức vụ cao. Mà chính Âm Binh giật dây gây áp lực lại họ nhằm có cái ‘Ô to’ để chúng mặc sức vơ vét bù cho những thứ chúng đã bỏ ra đầu tư cung phụng bấy nay. Âm Binh muốn họ tham nhũng to hơn, nghiêm trọng hơn nữa để che lấp đi muôn cái ăn cặp vặt của bọn chúng. Hơn nữa Quan Tham đã từng là Âm Binh, Quỷ bé, Ma nhỏ…bị đày đọa tâm hồn, thối tha nhân cách như thế trước đó bởi Ma Lớn, Quỷ to…nên khi lên chức nhớn hơn chúng có tâm lý trả thù Nhân Tâm để thỏa mãn cái nhục mà nó phải nuốt bấy lâu. Cái gọi là trả nợ miệng của người dân nhà quê đã thấy phiền lắm rồi, đằng này là buộc phải ngồi đó trả nợ phò tá của lũ Âm Binh không phải bằng tiền mà là buộc phải chường mặt ra bênh vực, đi đêm bảo kê, nuốt nhận vào mình sông thù núi oán của Nhân dân cho bao cái lỗi phi pháp của bọn bộ thuộc hạ đẳng đó…thử hỏi người thường thấy ghê người , gánh làm sao nổi ?

Có người hời hợt cho rằng : với số tiền tỉ tỉ đó thì đời đời con cháu họ chả cần làm gì, vừa xài vừa phá cũng không hết. Xin thưa đó không phải là hạnh phúc thực của con người, mà là : Lao động tìm thấy bản thân tuyệt vời và sự nghiệp sáng ngời trong xã hội cơ ! Hay có kẻ nói : núi tiền họ tham nhũng mà có ấy thì mọi tội lỗi họ gây ra đều lo qua được hết, quá lớn để đi đến được mọi nơi sang trọng trên Thế giới này mà tiếp tục hưởng thụ, thậm chí được chào đón….Xin thưa : điều đó chỉ đúng với những đồng tiền sạch làm ra bởi lao động lương thiện, sáng tạo…bằng không tiền có được bằng cách nào thì sẽ phải sống tiếp đúng bằng cách đó mà thôi…như bọn Maphia, kinh doanh ma túy, rửa tiền, buôn lậu vũ khí…nuốt những đống tiền bẩn là nuốt vào thuốc độc của sự oán thán !Tôi muốn nói thêm : kẻ rơi vào vòng tay Maphia thì tai hại cho chính nó, dễ tiêu diệt, nếu làm Quan rơi vào phương pháp sai thì có thể làm một tổ chức lụn bại, nhưng nếu chủ động tạo ra một chủ thuyết làm cơ sở cho sự kí sinh, ăn cắp của Nhân Quần thì di họa đời đời cho hậu thế của kẻ đó và xã hội….Nên - Quan Tham – kẻ tham nhũng – nếu nảy nở đông quá, chính là cả ba cái tai ương trên gộp lại

Vài con số tham khảo:
- 1 Tỉ Usd tạo ra được khoảng 200.000 chỗ lao động phổ thông
- 1 Tỉ Usd tương đương GDP / 1 năm của 1 Tỉnh khá của một nước đang phát triển
- 1 Tỉ Usd đủ để xây dựng cho 50 bệnh viện tốt cấp Huyện của một nước đang phát triển
- 1 Tỉ Usd sẽ là v.v….

- Doanh nhân nào có tài sản chính đáng có thể công bố chính thức 1 Tỉ Usd thì đó là niềm tự hào của một Quốc gia đó, vàọ sẽ có rất nhiều người dân nước họ thực được hưởng lợi !
- Chưa có một vị Tổng thống nào của các Cường Quốc có 1 tỉ Usd cả ! Một số vị Vua của vài Nước phát triển nếu Tài sản hơn 1 tỉ Usd thì thực ra phần lớn trong đó đều thuộc về Tài sản Văn hóa của Quốc gia đó mà thôi !
- Chưa có một nhà bác học, nhà Văn hóa, Nghệ sĩ lừng lẫy nào trên Thế Giới khi sống có 1 tỉ Usd cả, dù cho các tác phẩm, thành tựu của họ đã nảy nở hàng nhiều tỉ trong muôn vàn dạng thức của các xã hội phát triển
- Ở các nước đang bắt đầu phát triển, lương ( nếu để dành được ) của một công chức cấp trung là 2000 Usd/ năm ( bình quân liên tục 50 năm = 100.000 Usd )! Trong khi nếu họ có nhiều Bất động sản…Kim cương / ngoại tệ ….lên đến 10.000.000 Usd, có nghĩa là 100 lần tăng thêm đó, mà họ công bố được cách làm ra nó cho Dân học lấy được 1/100 thôi thì Đất nước đó phúc đức quá ! Lo gì không đuổi kịp Mỹ Nhật nhỉ ? Chúng ta có thể tự hào về họ đấy ! Nghịch lý ở chỗ là nếu chỉ 1/100 tức là chỉ có thể tiết kiệm được đúng 100.000 Usd nếu bình quân mỗi người Dân nước đó có được thu nhập như công chức kia và chả ăn tiêu gì ?!

(nguồn: blog http://nguyentatthinh.com)

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Xây dựng mối quan hệ

Xã hội được hình thành bởi những cộng đồng người hình thành trong nó. Một xã hội được gọi là phát triển khi những con người tương tác và hành động hướng chung tới những mục đích sống tốt đẹp hơn. Ngược lại, có những xã hội đi xuống do con người là những phần tử tách rời và không hướng tới những mục đích cùng nhau đi lên.

Một cá nhân và những mối quan hệ gia đình, bạn bè xung quanh cũng có thể được coi là một xã hội thu nhỏ. Trong đó có những người góp phần giúp chúng ta đi lên nhưng cũng có những người tác động, áp đặt tư duy của họ làm chúng ta đi xuống, có thể tạo khủng hoảng tinh thần hoặc những cảm xúc tiêu cực. Do đó, công việc của mỗi người chúng ta là lựa chọn và hình thành những mối quan hệ tốt nhất cho chính mình và dành thời gian với họ nhiều hơn.

Mỗi người có 2 mối quan hệ bắt buộc để phát triển bản thân mình. Mối quan hệ đầu tiên là những người cố vấn giàu kinh nghiệm, giỏi hơn ta về nhiều mặt để có thể đưa ra những lời khuyên đúng đắn, giúp chúng ta vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Nếu đang làm ăn kinh doanh gặp thua lỗ, họ sẵn sàng bỏ tiền mua dịch vụ để có được những lời tư vấn chính xác và có được giải pháp cho vấn đề họ gặp phải trong doanh nghiệp. Có thể coi mối quan hệ này là những người thầy kéo chúng ta đi trên con đường thành công, mọi khó khăn đều có thể tháo gỡ.

Mối quan hệ thứ 2 là hãy chọn ra cho mình những người bạn thân nhất, những người chúng ta luôn chia sẻ, ủng hộ và tương tác ý tưởng. Mối quan hệ này là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, bất kỳ điều gì đưa ra, họ cũng sẽ lắng nghe và góp ý chân thành bằng thái độ tích cực. Bất kể khi nào gặp, bạn cũng muốn dành thời gian với họ, chia sẻ và lắng nghe thật nhiều. Cuộc đời chúng ta có thể có hàng trăm người bạn, rất nhiều mối quan hệ đan xen nhau nhưng những người bạn ở mối quan hệ thứ 2 chỉ có thể chọn ra 4-6 người mà thôi.

Chúc các bạn lựa chọn được những người luôn cho các bạn động lực thúc đẩy, niềm tin vào cuộc sống và phát triển con người mình ngày một giàu có hơn, về cả khía cạnh tài chính và tâm hồn.

(tự truyện)

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

Tản mạn về kiến thức làm giàu

Tôi là một người trẻ, đang sống với một khát vọng làm giàu cháy bỏng, một ý chí quyết tâm để đạt được những thứ cá nhân mong muốn có được. Sau khi tham gia các khóa học, đọc nhiều cuốn sách từ những người thành công, tôi đã nhận ra được rằng, làm giàu hiện nay đã được nghiên cứu và phát triển thành một môn khoa học và tất nhiên, như các môn học khác, nó có phương pháp. Tôi cũng đã được học rằng, kĩ năng kiếm tiền và kĩ năng kinh doanh là một, đồng tiền là sự quy đổi giá trị; nếu các bạn ham muốn làm giàu, xin hãy tập trung nâng cao khả năng kinh doanh của mình trước. Khi người khác nhận ra được giá trị của bạn đem lại (có thể là sản phẩm hay dịch vụ), chắc chắn đồng tiền là kết quả bạn chắc chắn nhận được. Nếu tiền bạc không thông qua sự quy đổi giá trị kinh doanh, chắc chắn nó sẽ chỉ thông qua sự may rủi mà bạn không thể nắm quyền kiểm soát sự lên xuống của nó theo thời gian (cờ bạc, chứng khoán, đầu tư ngoại tệ, vàng bạc,...) hoặc tiền bất chính (buôn lậu, ăn chặn, đút lót,...). Trong bất kì xã hội nào của loài người từ xưa tới nay đều có những mặt tích cực và tiêu cực, tùy mỗi người lựa chọn, đặt ra những quy tắc và chịu trách nhiệm với quyết định, rủi ro liên quan đến tiền bạc của mình.

Tôi là người có thói quen đọc sách, đặc biệt là sách về làm giàu, kinh doanh, những con người thành công, trong đó có 3 quyển làm thay đổi toàn bộ tư duy còn non trẻ của mình, đó là: Cha giàu - Cha nghèo (Robert Kyosaki), Bí mật tư duy triệu phú (T.Harv Eker) và đặc biệt là "Người giàu có nhất thành Babylon", cuốn sách đã thay đổi cuộc sống của rất nhiều người trên hành tinh này qua nhiều thế kỉ. Nếu các bạn là người cùng chung chí hướng, mục tiêu với tôi, tôi xin thành thật khuyên các bạn hãy có cho mình quyển sách này và làm theo các quy tắc của nó, bức màn bí mật của thế giới người giàu sẽ được mở ra và giải thích cụ thể tại sao họ chỉ là thiểu số trong bất kỳ xã hội nào. Chắc chắn bạn sẽ nhận ra rằng không có gì cản trở bạn gia nhập thế giới của họ ngoại trừ những cản trở do chính bạn đặt ra cho bản thân mình. Dù làm bất cứ công việc gì, hãy ĐAM MÊ CHÁY BỎNG, QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG và KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC.

(tự truyện)