Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Thói quen hình thành nên tính cách Con người (QTCS p.2)

Chúng ta đều thấy rằng mọi đứa trẻ khi sinh ra đều giống nhau phải không? Nếu không xét về ngoại hình, màu da, cân nặng thì chúng đều là những trang giấy trắng, chưa thể tự suy nghĩ và cũng chưa nhận biết được điều gì xung quanh. Có bao giờ chúng ta tự hỏi: "Tại sao chúng ta được sinh ra giống nhau nhưng lại qua đời theo những cách khác nhau?" Chúng ta đang sống trong một thế giới tương đối, không có sự đúng sai mà chỉ có các quy luật; chính con người tạo ra những nguyên tắc cho riêng mình làm nên những cái đúng, cái sai. Có một quy luật của tự nhiên mà con người không bao giờ được phép nghi ngờ về nó, đó chính là "Nhân-Quả".

Dựa theo những gì bản thân tôi nhận thức được, chính con người tự tạo nên cuộc sống và số phận của mình. Mỗi người được sinh ra trong những gia đình với điều kiện và hoàn cảnh khác nhau, nhưng chính bản thân chúng ta có quyền quyết định cách suy nghĩ, thái độ sống và lựa chọn hành động với mỗi sự kiện xảy ra trong cuộc đời. Tại sao trong một gia đình, cùng bố mẹ, người thân, cùng điều kiện phát triển mà hình thành nên những tính cách khác nhau? Người này thành công còn người kia thất bại? Câu trả lời đơn giản: Họ chọn lựa những thói quen suy nghĩ và hành động hàng ngày khác nhau. Hầu hết những người thành công đều đi lên từ tay trắng, họ cảm nhận được sự khó khăn, từ đó chọn cho mình thói quen làm việc chăm chỉ, nghĩ đến những điều phi thường, lớn lao. Những người có điều kiện tốt thường không phải lo đến cái ăn, cái mặc nên họ chọn cho mình những thói quen dễ dàng hơn, luôn làm những điều họ cảm thấy thoái mái nên khi có khó khăn xuất hiện, yêu cầu hành động thì họ thường lảng tránh.

Thói quen như thế nào sẽ tạo ra hình ảnh con người y như vậy.Tính cách hoàn toàn không phải do Trời hay Chúa ban cho mà chính là sự lựa chọn thói quen hàng ngày của các bạn và tôi. Ví dụ: một ai đó nói xấu bạn sau lưng, tôi biết rằng chúng ta sẽ có những cảm xúc khác nhau (tức giận, bực mình, buồn, bất ngờ, hay nghi ngờ...) nhưng cuối cùng, chính bạn là người quyết định lựa chọn suy nghĩ, quyết định quyền hành động, nó hoàn toàn thuộc về bạn chứ không phải Thần linh hay ai đó điều khiển hay khiến bạn làm như thế. Nếu bạn có thói quen bỏ qua lỗi lầm và tha thứ cho người khác, thì chắc chắn nó sẽ tạo nên bạn tính cách của một người bao dung và nhân hậu.

Điều gì là sự khác biệt giữa giàu và nghèo? Chỉ có 1 câu trả lời duy nhất: "Người giàu có những thói quen suy nghĩ và hành động hoàn toàn khác với người nghèo", hoàn toàn không phải vì họ học giỏi hơn, nhiều bằng hơn, hoàn cảnh điều kiện tốt hơn...v..v Ví dụ cụ thể: một gia đình người nghèo sau ngày làm việc, họ thường theo thói quen bật tivi xem chương trình truyền hình, mục đích giải trí theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, không cần biết nó có ích hay giúp gì cho cuộc đời họ hay không (phim tình cảm Hàn quốc sướt mướt, Vn idol, Nhật kí vàng anh, Bỗng dưng muốn khóc,  ngôi nhà hạnh phúc...nhồi sọ toàn những thứ không hề có một  giá trị gì cho cuộc sống của họ ngoài đời). Còn người giàu thì sao? Bạn có nghĩ họ cũng có thói quen dành thời gian xem những thứ trên? Hoàn toàn KHÔNG. Đó chính là lý do người giàu chỉ chiếm khoảng 10% trong Xã hội. Họ lựa chọn xem những thứ có thông tin, dữ liệu cụ thể và áp dụng được điều gì đó cho cuộc sống thành công của họ. Ví du: những bộ phim kinh điển của Mỹ, Trung Quốc, nơi có những cuộc đối thoại có chiều sâu và đi vào lòng người, phim tài liệu, lịch sử, khám phá, kinh doanh..những thứ mà đa số mọi người không có thói quen xem vì cho rằng nó nhàm chán và buồn tẻ và họ thất bại vì lựa chọn sai những gì cần cho vào đầu.

Có đến 95% chương trình truyền hình, truyền thông đưa ra đều là những thứ giải trí vô tác dụng, hài kịch rẻ tiền, tập trung vào các mặt trái của Xã hội làm cho con người chúng ta đi xuống. Nhưng điều may mắn là chúng ta có thể lựa chọn những gì có ích cho bản thân và thay đổi được thói quen của mình. Nếu bạn có ước nguyện thành công, hãy chọn cho mình một người thành công đáng học tập làm hình tượng và theo thói quen làm việc của họ, tính cách của họ sẽ vào trong bạn và nếu họ làm được thì chắc chắn bạn cũng như vậy.

(tự truyện)

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

Sự khác biệt văn hóa thương mại của người Việt và người Nhật

   Việt Nam thì bất kì ai trong chúng ta cũng hiểu về văn hóa, đời sống và thói quen hàng ngày, nên tôi không nói. Trước khi đi vào vấn đề, chúng ta thử đi qua một số thông tin lịch sử và sự phát triển của nước Nhật.
   Nhật Bản hiện là cường quốc kinh tế phát triển thứ 3 trên thế giới sau Mĩ và Trung Quốc. Điều đáng nói họ là một quốc gia nhỏ bé về diện tích, hầu như không có một nguồn tài nguyên thiên nhiên nào làm nền móng cho sự phát triển bền vững như hiện tại. Nếu so sánh hai điều này với Mĩ và TQ thì quá khập khiễng, mà cũng không nên so sánh với Việt Nam, chúng ta tự hiểu. Từ xa xưa, người Nhật đã phải hứng chịu vô vàn những thiên tai khắc nghiệt như động đất và núi lửa nhưng vẫn để lại một bề dầy lịch sử về văn hóa và truyền thống cho mảnh đất châu Á, ví dụ điển hình là nhân vật nổi tiếng Samurai truyền thuyết, vị anh hùng dân tộc, là hình tượng cho tinh thần dũng cảm bất khuất, hay những nhóm Ninja mà cho đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn chưa được giải mã,...
  Ngay từ thế chiến thứ nhất, Nhật Bản đã là một nước phát xít với lực lượng quân đội hùng mạnh đi chinh chiến từ Đông sang Tây, biết bao nhiêu quốc gia đã khốn đốn và hàng vạn người chết dưới tay phát xít Nhật tại thời điểm này, đặc biệt là Trung Quốc. Việt Nam chúng ta có quyền tự hào vì đánh đuổi được phát xít Nhật. Mặc dù phát triển rất mạnh nhưng đây là một vết nhơ trong lịch sử Nhật Bản dưới chế độ phát xít bạo tàn. Sang thế chiến thứ hai, Mĩ đã vươn lên như vũ bão thành một cường quốc ở phía Tây, nhưng vẫn bị hải quân và không quân Nhật đánh cho tan tác ở trận Trân Châu Cảng tại Hawai, tháng 12/1941. Rất may trong giai đoạn đó, Mĩ đã chế tạo và thử nghiệm thành công 2 quả bom hạt nhân để nhấn chìm tham vọng bành trướng của người Nhật, buộc họ kí vào Hiệp ước hòa bình và không phát triển về quân sự. Điều tôi muốn nói là ở bất kì giai đoạn nào, Nhật cũng là một trong những quốc gia phát triển hàng đầu.
  Phải công nhận người Nhật rất thông minh và sáng tạo, họ xây dựng uy tín cho người châu Á chúng ta trên bản đồ thế giới. Từ cuối thế kỉ 20 đến nay, người Nhật tập trung chất xám của họ cho nền công nghiệp điện tử, hàng loạt các thương hiệu hàng đầu chất lượng cao mà chúng ta có thể nhìn thấy hàng ngày trong đời sống: Sony, Toshiba, Honda, Toyota, Mítubishi, Sharp,..
  Trong công việc hàng ngày, họ là những người tận dụng tối đa thời gian, sử dụng hết năng lực làm việc của mọi người; trung bình một tuần họ làm trên 40 tiếng, vất vả nhưng hiệu quả rất cao. Tuy nhiên, về vấn đề này, cá nhân tôi thích phong cách làm việc của phương Tây hơn, họ có một cuộc sống cân bằng và khoa học, làm ít nhưng hiệu quả vẫn cao, có nhiều thời gian đi du lịch, chơi golf, tham gia rất nhiều các hoạt động xã hội chứ không chỉ tập trung hết quỹ thời gian vào công việc và gia đình như người Nhật.
   Trong giao dịch, người Nhật nổi tiếng là chuyên nghiệp và rất khó làm ăn, đặc biệt là đối với các nước đang phát triển như Việt Nam chúng ta. Bất kể loại hàng hóa hay dịch vụ gì họ luôn đòi hỏi, yêu cầu có tính sáng tạo và chất lượng rất cao, giá thành là thứ bàn sau cùng. Việt Nam lúc nào cũng muốn mua với giá rẻ nhất, sản phẩm sản xuất ra bán với giá cao nhất, đi copy cũng được, còn chất lượng như nào sẽ bàn đến sau, tư duy hoàn toàn trái ngược; do đó, làm ăn với người Nhật khó đi đến thành công.
  Các sản phẩm của Nhật nếu xét về giá thì vô cùng đắt đỏ, từ đồ ăn đến dụng cụ sinh hoạt hàng ngày, kể cả bản thân người tiêu dùng Nhật họ cũng hiểu điều đó, họ biết thừa nếu nhập đồ Trung Quốc thì họ sẽ giảm được rất nhiều chi phí. Nhưng vì văn hóa chất lượng đặt hàng đầu nên họ luôn dùng những thứ tốt nhất, hoàn hảo nhất, miễn là xứng đáng với đồng tiền họ bỏ ra để sử dụng. Về tiêu chuẩn hàng hóa điện tử của Nhật thì rất hiếm khi phải suy nghĩ nếu đem đi so sánh với cùng một mặt hàng của quốc gia khác, dù có là Mĩ hay Hàn Quốc, 2 quốc gia cũng rất phát triển về công nghiệp điện tử. Mỹ chắc chắn có thể tự hào về công ty Apple của họ là có thể vượt qua được tiêu chuẩn khắt khe này.
 Các doanh nghiệp Việt Nam đang ra sức quảng bá thương hiệu với khẩu hiệu "Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam" nhưng e rằng khó mà thành công với thị yếu người tiêu dùng ngày nay. Chúng ta thường có thói quen thích thay đổi nên chỉ cần rẻ, hỏng nhanh cũng được để mua cái khác cho đỡ lỗi mốt, nên đồ nhập lậu chất lượng thấp từ Trung Quốc  tha hồ tung hoành và chiếm lĩnh hơn 90% mặt bằng sản phẩm trên thị trường. Người Trung Quốc vô cùng láu cá, những hàng hóa tiêu chuẩn thấp không tiêu thụ được ở thị trường họ thì bằng mọi giá cho trôi dạt qua Việt Nam, kiểu gì cũng tiêu thụ hết. Nếu như chính người tiêu dùng không chịu quay lưng, thay đổi tư duy mua bán sản phẩm thì xung quanh chúng ta sẽ chỉ luôn luôn là đồ thừa của các quốc gia khác.
(tự truyện - không nguồn)

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Quán Cháo Người Hoa

Câu chuyện được hình thành trong bối cảnh cuộc nói chuyện giữa nhà báo và người bán cháo, có rất nhiều bài học kinh doanh được đúc kết trong câu chuyện này.
Vào một ngày cuối tuần, nhà báo của một tòa soạn được cử đi viết bài về công việc kinh doanh trong thực tế. Đến một tiệm hàng cháo gia đình nổi tiếng, ông bước vào.
- "Ôi, cơn gió nào đưa nhà báo đến thăm gia đình tôi thế này?" - Chủ quán cháo niềm nở nói.
Nhà báo đưa tay ra bắt tay ông chủ cửa hàng đầu đã hai thứ tóc và mỉm cười nói:
- "Cám ơn ông, tôi có thể xin phép chút thời gian của ông để phỏng vấn về công việc kinh doanh được không?"
- "Vâng, được chứ." Chủ cửa hàng đáp.
- "Vậy tôi bắt đầu luôn nhé. Cửa hàng cháo của ông đi vào hoạt động được bao nhiêu năm rồi?" Nhà báo hỏi.
Ông chủ cửa hàng đặt tay lên cằm,  suy nghĩ và nói:
- "Bao nhiêu năm rồi à? Tôi không nhớ rõ nữa nhưng đã từ rất lâu rồi. Khi tôi còn nhỏ, tôi đã hàng ngày bưng bê cháo phục vụ khách cho bố tôi. Có lẽ cửa hàng cháo này đã qua rất nhiều đời rồi nhà báo ạ."
-"Hả? Đã lâu như thế rồi sao? Đời nào cũng cháo à? Không có gì thay đổi sao, thưa bác?" Nhà báo tỏ vẻ ngạc nhiên.
- "Sao lại không có gì thay đổi." Ông chủ quán đáp. "Từ thời cha tôi, nhà này chỉ có một quán cháo gia truyền nhưng bây giờ tôi đã mở rộng nó ra 50 quán và hình thành một thương hiệu cháo nổi tiếng trên khắp đất Trung Hoa này. Nhà báo đến thành phố nào, tôi cũng sẵn lòng được phục vụ."
- "Ồ, tôi hiểu rồi. Ông có mấy người con? Họ đang học gì và làm gì?" Nhà báo tiếp tục câu hỏi của mình.
- "Cám ơn nhà báo đã quan tâm đến gia đình tôi. Tôi có 4 người con trai, cháu thứ nhất đang học tiến sĩ cháo bên Pháp; cháu thứ hai là thạc sĩ cháo ở Mỹ; cháu thứ ba cũng thạc sĩ cháo nhưng ở Đức; đứa út đang học Đại học ngành quản lý cháo ở Canada." Chủ quán cháo giới thiệu từ tốn với giọng đầy tự hào về các con của mình.
   Nhà báo trợn mắt, há hốc miệng vì ngạc nhiên, thốt lên:
- "Cái gì? Lại cháo à? Ông cho các cháu học hết về cháo như thế sau này về nước làm sao các cháu xin được việc?"
   Chủ quán cháo cười tươi, đáp rằng:
- "Vâng, đúng thế, lại cháo. Gia đình tôi từ xưa tới nay, không có ai phải đi xin, nhà báo ạ. Các cháu đi học nước ngoài là để nghiên cứu thị trường bên đó, sau này về nước chúng sẽ lại giúp cha nó bán hàng và tiếp quản mạng lưới các đại lý cháo này. Đời tôi chỉ lo được cho chúng nó vậy thôi, các cháu sẽ lại tiếp tục mở rộng thương hiệu cháo nay ra quốc tế để đi đến đâu, mọi người cũng biết về gia đình tôi."
  Nhà báo dường như hiểu được một điều gì đó, cảm thấy phục ông chủ cửa hàng lắm nên không đặt ra câu hỏi nào về công việc của ông nữa. Đúng lúc đang đói, nhà báo hỏi:
- "Rất cám ơn ông đã dành thời gian quý báu để tôi được hiểu hơn về công việc kinh doanh và gia đình ông. Nhân tiện đến đây, liệu tôi có thể thử một bát cháo gà của cửa hàng được chứ?"
   Ông chủ quán đáp ngay:
- "Chẳng mấy khi nhà báo đến đây chơi, để tôi được phục vụ nhà báo đến nơi đến chốn. GIA NHÂN ĐÂU, RÓT TRÀ!"
   Nhà báo giật mình, dường như quên cái gì đó:
- "Chết rồi, tôi hôm nay đi vội quá nên không mang ví. Tôi có thể ăn chịu của cửa hàng được không?"
   Chủ quán bình thản trả lời:
- "Nhà báo cứ tự nhiên ngồi lại thưởng thức món cháo gia truyền của cửa hàng. Tôi chỉ cần nhà báo giới thiệu bạn bè và những người xung quanh về quán cháo và món cháo của tôi, đó cũng là một sự trả giá xứng đáng rồi nhà báo ạ. Ông không cần phải nhớ quay lại mang tiền cho tôi đâu."
   Nhà báo cảm ơn và 2 người ngồi ăn, nói chuyện trong không khí vui vẻ và thoải mái.


(truyện kinh doanh của Trung Quốc, được thầy Nguyễn Tất Thịnh kể trong một lần gặp mặt)

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

Sự khác biệt giữa Quản lý, Lãnh đạo và cốt lõi của sự Thành công

Tôi đang tham gia khóa học Giám đốc điều hành chuyên nghiệp (CEO) của trường đào tạo doanh nhân PTI. Kiến thức tôi đề cập dưới đây là từ bài giảng của thầy Đỗ Tiến Long, người đào tạo kĩ năng Lãnh đạo hàng đầu tại Việt Nam hiện nay. Quan điểm của tôi về học tập cùng chung quan điểm của Ts.Hoàng Anh Tuấn, là mỗi khi nghe, đọc được cái gì mới, cái gì hay thì phải chia sẻ lại, đó là cách tôi sử dụng, ôn tập kiến thức vì kiến thức ở trong đầu thì nó hoàn toàn không có giá trị gì, luôn luôn bị thui chột theo thời gian trước khi nó được mang ra thảo luận và biến thành hành động cụ thể. Tôi xin phép được bắt đầu:

Quản lý thực ra là một chức danh và nhiệm vụ. Một nhà Quản lý giỏi phải hợp nhất được 4 yếu tố: Hoạch định - Tổ chức - Lãnh đạo - Giám sát. Chúng ta thấy rõ rằng Lãnh đạo thực ra là một phần yếu tố của Quản lý. Chỉ cần khiếm khuyết 1 trong 4 yếu tố trên đều làm giảm giá trị và uy tín của nhà quản lý. Hoạch định là đưa ra mục tiêu cho tổ chức, lên kế hoạch cụ thể, đề ra các tình huống khó khăn có thể xảy ra và luôn chuẩn bị, đặt ra lựa chọn những giải pháp tối ưu nhất. Tổ chức là kĩ năng không thể thiếu đối với bất kì một chức danh quản lý nào, nó yêu cầu sự gắn kết mỗi con người với từng công việc, mắt xích các thành phần, phòng ban lại với nhau. Một doanh nghiệp chưa cần biết sản xuất hay cung cấp dịch vụ gì, nếu được tổ chức tốt sẽ làm việc luôn hiệu quả và chiếm ưu thế so với những đối thủ có sản phẩm tốt hơn nhưng kết cấu tổ chức không thông suốt từ trên xuống dưới. Một nhà Quản lý tốt không bao giờ được lơ là ở khâu Giám sát, lỗi lầm là điều luôn xảy ra bởi Doanh nghiệp được hình thành từ yếu tố Con người; điều quan trọng là lỗi lầm xuất phát từ lý do chủ quan hay khách quan, lỗi lầm nghiêm trọng ở mức độ nào? Đó là trách nhiệm của nhà Quản lý phải tìm ra và đưa ra quyết định để khắc phục.

Cuối cùng là kĩ năng Lãnh đạo. Có lẽ đây là kĩ năng quan trọng nhất quyết định đến sự thành công của mỗi người và được Thầy nhấn mạnh nhiều nhất nên tôi muốn tách ra thành một phẩn riêng biệt, chỉ cần nhớ rằng nó nằm trong 4 kĩ năng Quản lý là được. Quản lý có thể quản lý sản phẩm, máy móc, dụng cụ, kiểm toán, thuế vụ nhưng một khi nhắc đến Lãnh đạo thì chỉ có một yếu tố là lãnh đạo Con người. Như bài trước tôi đã đề cập, thành công của con người không phụ thuộc vào kiến thức hay chuyên môn của anh đến đâu, một người giỏi đến mấy cũng chỉ tập trung ở một lĩnh vực nào đó. Ở thế kỉ 21 chúng ta đang sống, cứ 3 năm thì kiến thức của nhân loại tăng gấp đôi, tức là con người tìm ra được những nguồn thông tin mới trên mọi lĩnh vực cuộc sống (theo thống kê của trường ĐH Chicago - Hoa Kỳ), do đó, nếu cứ chạy theo và học những gì con người đã biết thì không bao giờ hết kiến thức, chúng ta chỉ học và nhớ những gì có thể áp dụng được vào cuộc sống và mục tiêu trong tương lai. Nhưng bất kể kiến thức tập trung ở lĩnh vực nào thì cái quyết định sự thành công chính là khả năng Lãnh đạo, hay khả năng tạo dựng mối quan hệ, thu hút mọi người về phía mình. Lãnh đạo có thể là từ trong gia đình, một nhóm người hay tổ chức,... Một người lãnh đạo giỏi luôn gắn kết được mọi người với nhau, tạo ra động lực phấn đấu cho mọi người, khuyến khích sự tham gia đóng góp của từng thành viên khi có vấn đề xảy ra để tìm ra giải pháp, tuyệt đối không áp đặt ý kiến cá nhân lên mọi người. Một người thành công được định nghĩa là người xây dựng được mối quan hệ tốt với mọi người, nhận được sự quan tâm, giúp đỡ và ủng hộ bất kể họ làm công việc gì. Sự thành công không bao giờ được đánh giá bằng số tiền kiếm được mà bằng số lượng bạn bè và đồng nghiệp đặt lòng tin, con số đó sẽ tăng lên hay giảm đi quyết định giá trị và mức độ thành công của một nhà Lãnh đạo.

                              Ông Lý Xuân Hải - CEO Ngân hàng ACB tại VN

Có một sự lầm tưởng là chuyên môn giỏi sẽ trở thành nhà quản lý tài. Ông Lý Xuân Hải, Giám đốc điều hành Ngân hàng ACB (Cổ phần Á Châu) là một minh chứng cụ thể, người chưa từng tham gia học tập hoặc đạo tạo gì về Ngân hàng nhưng cty vẫn phát triển như vũ bão. Lý do? Giám đốc là người quản lý hệ thống và sắp xếp các con người có trình độ chuyên môn cao chịu trách nhiệm với những phần công việc được giao; làm xong thì báo cáo kết quả và Giám đốc sẽ có một đội ngũ tư vấn, kiểm tra, giám sát, ông không phải là người ngồi tỉ mẩn với những vấn đề chuyên môn của từng bộ phận. Giám đốc là người thay mặt cty gặp gỡ Khách hàng (người đại diện các doanh nghiệp khác) và kí kết hợp đồng, sau đó là phần việc của nhân viên cấp dưới có trách nhiệm thực hiện các điều khoản kí kết với giữa Ngân hàng và Khách hàng.

Trên thực tế, những người giỏi chuyên môn, cần cù, cần mẫn, chỉ chăm chăm tập trung vào công việc luôn được coi là những chú ong thợ tuyệt vời của tổ chức, họ thường được động viên bằng đủ loại bằng khen, nhưng những người được hưởng lợi chính từ công sức của họ lại là những nhà quản lý bên trên.

Kết luận, nếu xác định rõ mục tiêu là trở thành nhà quản lý, hãy phát triển 4 yếu tố cơ bản (Hoạch định - Tổ chức- Lãnh đạo - Giám sát) và tập trung vào kĩ năng lãnh đạo, ứng xử và tạo dựng mối quan hệ của bản thân, thái độ tích cực để thu hút mọi người; còn trình độ chuyên môn hay tay nghề cao là thứ không nhất thiết phải có.
(tự truyện - không nguồn)

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

Học ở mọi nơi

Ở một làng nọ, một gia đình khá giả có một người con trai lên 6 tuổi, mẹ cậu không ngại tốn kém, đường xá xa xôi để tìm cho cậu một người thầy giỏi nhất. Một hôm, nghe đồn ở làng bên có một người thầy có danh, người mẹ dẫn cậu bé tới và hỏi: "Ông ơi, ông cho tôi biết thầy của ông là ai được không ạ? Tôi muốn tìm người đó dạy cho con trai tôi", người thầy đó nói được và chỉ nơi thầy của mình sinh sống cho mẹ con họ. Đến nơi, người mẹ vẫn cảm thấy không yên tâm, lại hỏi: "Thầy của ông là ai, tôi đang tìm người dạy dỗ con trai tôi, tôi có thể tìm gặp người đó được chứ?", người đó lại chỉ cho chị người thầy của mình. Và một lần nữa, chị lại hỏi: "Tôi có thể gặp thầy của ông được không, người đó còn sống chứ?", người thầy này nói: "Ồ, tất nhiên là còn sống rồi, mời chị đi theo tôi", chị được gặp một người thầy trung niên, không hề biết người đứng trước mặt mình chính là Khổng Tử nên lại hỏi: "Xin Thầy thông cảm, tôi đang đi tìm người thầy tốt nhất cho con trai mình, nên tôi có thể được biết thầy của Ông là ai được không ạ?" Khổng Tử mỉm cười, chào hỏi hai mẹ con và dẫn sang nhà bên cạnh, nơi có một cậu bé 7 tuổi con nhà hàng xóm, chỉ vào và nói: "Đấy, đó chính là thầy của tôi đó!".
(Truyện sử Trung Quốc - do thầy Nguyễn Tất Thịnh, giảng viên HV Quốc gia kể trong một lần gặp mặt)

Bài học: Mỗi khi đi ra đường, luôn có những con người để chúng ta quan sát và học tập được. Quan niệm học tâp của người VN chúng ta rất sai lầm: sính bằng cấp, học càng lên cao thì kiến thức càng rộng, xin thưa là Vớ Vẩn! Không thiếu gì những giáo sư, tiến sĩ Kinh tế, phân tích có vẻ rất hay và uyên bác nhưng thực tế lại kiếm không nổi 10- 15 triệu/ tháng cho bản thân, thử hỏi ông học Kinh tế cao làm cái gì khi chính Kinh tế gia đình ông còn kiếm không nổi, cả ngày ôm đống giấy tờ, tài liệu, nghĩ đến những thứ cao siêu, chẳng áp dụng được điều gì vào thực tế?

Trong cuộc sống có rất nhiều người để tôi học hỏi, khi gặp anh xe ôm, tôi hỏi đường và hỏi đổ xăng ở đâu rẻ và yên tâm nhất, vì nghề của họ là lái xe hàng ngày nên những kinh nghiệm đó có thể là điều ta không biết. Ngồi hàng nước, tôi sẵn sàng cởi mở và nói chuyện với bà bán hàng, hỏi xem về gia đình, số lượng hàng bán ra trong ngày hoặc trên địa bàn có xảy ra trộm cắp nhiều không? Thỉnh thoảng về quê ở nông thôn, tôi cũng hay hỏi năm nay được mùa hay mất mùa, nếu mất mùa thì có lẽ giá gạo sẽ tăng trong thời gian tới hoặc hỏi về phương pháp dự trữ thóc gạo những năm mất mùa của họ như thế nào. Tôi sẽ luôn hỏi những gì tôi không biết, không cần biết người đó có chức danh gì không, có mấy cái bằng,...Đó mới là những thực tiễn giúp ích ta trong cuộc sống hàng ngày. Ở trường chúng ta học là kiến thức sách vở, học xong, thi hết là có bằng, chẳng đánh giá gì đến phẩm chất, kinh nghiệm thực tiễn của con người và học sinh. Bằng chỉ có 2 giá trị: 1 là để đi xin việc, 2 là để đóng khung treo trang trí trong phòng, thỉnh thoảng ngước lên tự nhủ: "Ôi, ta học giỏi quá!"

Câu chuyện này làm tôi nhớ lại lần sang thăm VN của Bill Gates năm 2005 tại trường ĐH Bách Khoa. Sinh viên lúc đó, bây giờ tôi phải gọi là anh chị hỏi: "Thưa ông, chúng tôi được biết ông là người đã bỏ học ĐH Harvard từ khi mới vào trường, nếu không học làm sao ông có thể quản lý và lãnh đạo một tập đoàn lớn nhất thế giới như Microsoft?". Bill Gates cười và nói: "Cám ơn các bạn, VN có lẽ là nơi duy nhất hỏi tôi câu hỏi ngộ nghĩnh(cute) như thế này. ĐH là nơi các bạn ngồi và làm theo chỉ thị, hướng dẫn của giáo viên theo một chương trình học được sắp xếp sẵn từ giai đoạn này sang giai đoạn khác, và đấy chỉ là quan niệm học hành của các bạn mà thôi. Tôi luôn học tập ở khắp mọi nơi, dù có ở ngoài đường, đi xe hơi, ngồi trong khách sạn hay kể cả khi chơi golf."

Tôi phải nói thật là bệnh thành tích của chúng ta là một căn bệnh nan y, hạn chế sự đi lên của cá nhân chúng ta rất nhiều. Con người thành công đi lên từ ý tưởng và thuê những người có kiến thức làm việc cho mình để thực hiện những ý tưởng đó, hoàn toàn không có nghĩa có kiến thức cao là thành công nhiều. Khi nghiên cứu về ĐH Harvard, từ đầu những năm 90; trường nổi tiếng về đào tạo Luật và Kinh tế. Trong khi đó, ý tưởng của Bill Gates là xây dựng cty phát triển phần mềm CNTT, thử hỏi nếu vẫn mài đít ở Harvard thì liệu có Microsoft ngày nay hay không? hay Bill Gates lại đang làm công ăn lương cho một công ty nào đó?
(tự truyện - không nguồn)

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Phỏng vấn con người của hành động: Tiến sĩ Hoàng Anh Tuấn

Chưa đến 30 tuổi, anh nhận bằng Tiến sĩ ngành Quản trị kinh doanh từ ĐH Califonia (Mỹ). Từng làm xúc tiến thương mại cho Liên minh EU, làm Giám đốc Marketing Microsoft VN. Sẵn sàng chia sẻ với bất cứ bạn trẻ nào có mong muốn vươn lên, phát triển bản thân.
 
Anh đã rất nổi tiếng với câu nói: “Nếu tôi có một chiếc xe đạp cũ, cho thuê, tôi cũng có tiền. Nếu tôi có một chiếc chiếu rách, đem ra Mỹ Đình cho thuê, tôi cũng có tiền. Thú thật, tôi nhìn đâu cũng thấy tiền và các bạn có đến n cách kiếm tiền mà chẳng bao giờ phải nói nhà em nghèo”…
Chương trình Con đường thành công đã có buổi trao đổi khá thoải mái với Tiến sĩ Hoàng Anh Tuấn - Chủ tịch Chi hội Marketing Hà Nội – một con người điển hình của hành động.
• Anh có thể chia sẻ bí quyết thành công mà anh tâm đắc nhất cho các bạn trẻ được không?
Có 1 công thức như thế này: Học+ Hành= Thành Công
Các bạn trẻ hay có thói quen học rất nhiều nhưng lại không có thực hành. Lý do vì họ sự thất bại, sợ mất vốn, sợ mất tiếng... Sợ mất những gì mà đôi khi họ cũng chưa có. Thế nên:
  + Nguyên tắc Học: Học cái gì? Phải học từ những người Thành công để trở thành Thành Công hơn.
Ví dụ: ta thấy những thầy nào trên thế giới là tỷ phú, triệu phú: Donal Trump, Robert Kiyosaki, Athony Robbins, Brian Tracy... Họ là những người Thầy số 1 thế giới- dễ dàng kiếm được vài triệu đô la 1 tuần. Phải học từ những người ấy mới nhanh Thành công được.
  + Hành: các bạn thực hành những việc có ích cho xã hội. Học những gì mình thấy thích, thấy có ích thì chia sẻ lại, nói lại.
Ví dụ: Học tiếng anh thì đi dạy tiếng anh, học võ thì đi dạy võ. Thực hành không phải bằng cách đi làm hùng hục cái gì đó mà là chia sẻ lại.
Thành công không phải là có nhiều tiền, nhiều nhà cửa, xe cộ. Đó chỉ là số đo bề nổi. Thành công là mình sẽ trở thành ai. Như vậy, theo tôi thì:  Học+ Hành= Thành công.
  
Theo anh, trong lĩnh vực ứng dụng CNTT hiện nay, có những cơ hội nào mà các bạn trẻ có thể nắm bắt và tạo dựng được thành công?
Với tôi, cơ hội CNTT nằm ở "phần mềm" nhé! Đó chính là Internet- vô cùng nhiều cơ hội. Các bạn có thể dùng Internet để kinh doanh hoặc để học tập, học Tiếng anh. VD: Trang skyquestcom.com, doanhtri.ning.com có rất nhều thông tin để các bạn học. Theo con số thông kê, hiện nay, số người dùng Internet ở Việt Nam xấp xỉ 30 triệu người. Mà số người dân Việt Namgần 50 triệu người dưới 35 tuổi. Số lượng người dùng Internet sẽ ngày càng tăng. Người ta dùng Internet không chỉ để đọc tin. Mà bây giờ, vào Internet để "google " xem mua bán gì; dùng trang doanhtri.ning.com là nơi để chia sẻ thông tin, kết nối, kết bạn rồi từ đó ứng dụng những điều đã học vào kinh doanh. Hoặc có thể dùng trang: "vatgia.com" để mở gian hàng trên đó. Bây giờ, các bạn phải biết tạo cho mình thế nào là email marketing, marketing trên mạng xã hội... Đó mới là cơ hội CNTT mà tôi muốn nói.
 
 Anh có lời khuyên gì dành cho các bạn trẻ đang ấp ủ ước mơ khởi nghiệp?
Muốn khởi nghiệp, đầu tiên phải xác định cho mình 1 hình mẫu. VD: bạn muốn giống anh này, giống chú kia. Nên bây giờ, tôi sẽ phấn đấu để được như thế. Và tiếp theo là liên lạc với họ thông qua nhiều công cụ trên Internet như email, facebook, google để tìm kiếm họ; học hỏi và phấn đấu để được giống họ. Chúng ta muốn Thành Công, phải khởi động ngay từ bây giờ, đừng nghĩ rằng: "chú ấy bận lắm", "chú ấy không gặp mình đâu". Đừng nghĩ thế!!! Không nên nghĩ xấu cho người tốt.
Bạn trẻ Việt Nam có rất nhiều người máu lửa nhưng cũng có không ít bạn còn e sợ. Không nên áp đặt suy nghĩ của mình cho suy nghĩ của người khác. Rõ ràng đây là 2 hệ điều hành khác nhau. 1 cái chạy trên đầu bạn, 1 cái chạy trên đầu người ta. Hệ điều hành của bạn chắc gì đã chạy được trên máy của người ta mà cứ nghĩ hộ người ta. Trẻ là phải hành động. Thích gặp người nào thì phải tìm mọi cách liên lạc và gặp họ bằng được. Học từ những người Thành Công - Đó là cách học tốt nhất, nhanh nhất và hiệu quả nhất.
 
Nghe những lời chia sẻ của anh thì hình như đã có rất nhiều bạn trẻ từng tìm đến anh để xin ý kiến?
Có nhiều lắm, xung quanh tôi lúc nào cũng có rất nhiều anh em cùng chia sẻ sứ mệnh và chúng tôi cùng đi đến đích với nhau. Các bạn có thể kiểm chứng điều đó. Lúc nào gặp tôi, các bạn cũng sẽ thấy những bạn đó. Vì khi muốn chinh phục 1 đỉnh cao, không thể chinh phục một mình được. Mà phải có sự hỗ trợ, giúp đỡ của anh em, bạn bè. Các bạn đến với CLB Doanh Trí, sẽ thấy có rất nhiều anh em lúc nào cũng tập trung ở đây. Họ tập trung gần như là cả ngày. Người ta liên tục đi cùng chia sẻ, học từ nhau và cùng đi đến Thành Công.
 
Ngoài vai trò là Chủ tịch chi hội Marketing Hà Nội, anh còn là cố vấn cho nhiều tổ chức của giới trẻ. Anh có thể chia sẻ với chương trình về những vai trò đó được không?
Tôi rất ủng hộ các hoạt đông của các bạn trẻ. Các bạn có thể liên hệ để tôi sẽ đến nói chuyện cùng các bạn, tôi sẽ chia sẻ thêm cho các bạn 1 số kiến thức về kinh doanh, vừa học lại vừa hành được. Điều tuyệt vời nhất là chúng ta có thể vừa học, vừa kết nối thành 1 mạng xã hội văn minh.
 
Xin cảm ơn anh với những chia sẻ trong buổi trao đổi ngày hôm nay. Rất mong trong thời gian tới, sẽ tiếp tục nhận được sự cộng tác của anh dành cho Chương trình Con đường Thành công, để có thể giúp thêm được thật nhiều bạn trẻ trên con đường đi đến Thành Công. 

(trích Con Đường Thành Công)

Liệu có con đường tắt nào dẫn đến sự giàu có?

Có con đường tắt nào dẫn đến sự giàu có không?
Một con đường tắt được định nghĩa là cách thức giúp đạt được mục tiêu nhanh hơn so với cách thông thường. Đó là con đường ngắn hơn so với những con đường còn lại.


Người nào biết chọn đường tắt để đi hẳn anh ta đã biết rõ cái đích mà mình nhắm đến. Anh ta biết rằng đó là đường ngắn hơn. Tuy nhiên, nếu không kiên nhẫn tiến lên, bất chấp khó khăn trở ngại, anh ta sẽ không bao giờ đến đích.
Có 17 nguyên tắc thành công như sau:
1.  Luôn có thái độ tích cực
2.  Mục đích rõ ràng
3.  Nỗ lực hơn nữa
4.  Suy nghĩ thấu đáo
5.  Tự giác
6.  Làm chủ suy nghĩ
7.  Niềm tin
8.  Tính cách cởi mở
9.  Sáng tạo
10. Nhiệt tình
11. Tập trung
12. Tinh thần làm việc nhóm
13. Học hỏi từ thất bại
14. Tầm nhìn sáng tạo
15. Quản trị thời gian và tiền bạc
16. Tinh thần lành mạnh trong thể xác kiện toàn
17. Ứng dụng các quy luật tự nhiên vào cuộc sống (các quy luật của vũ trụ)
(17 nguyên tắc này được Napoleon Hill tích luỹ từ kinh nghiệm sống của hàng trăm người thành đạt trong suốt những thế kỷ qua)
Tại sao chúng tôi muốn nhắc lại 17 nguyên tắc đó ở đây?
Chúng tôi muốn bạn nhìn thấy con đường ngắn nhất dẫn đến sự giàu có. Chúng tôi muốn bạn chọn con đường đi ngắn nhất.
Bây giờ, để chọn con đường đi ngắn nhất, bạn nhất thiết phải suy nghĩ với thái độ tích cực – và thái độ tích cực là kết quả của việc áp dụng những nguyên tắc thành công này.
Ý nghĩa của cụm từ suy nghĩ hoàn toàn phụ thuộc vào bạn.
Khi suy nghĩ với thái độ tích cực, bạn có thể tác động, sử dụng, kiểm soát hay hoà hợp tất cả mọi sức mạnh bên trong con người bạn.
Và chỉ bạn mới có thể suy nghĩ cho chính bạn mà thôi.
Vì vậy, con đường tắt dẫn đến sự giàu có dành cho bạn có thể được mô tả trong bốn từ sau đây:
SUY NGHĨ TÍCH CỰC!
Napoleon Hill – trích trong Tư duy tích cực tạo thành công
(trích từ con đường thành công)