Xã hội được hình thành bởi những cộng đồng người hình thành trong nó. Một xã hội được gọi là phát triển khi những con người tương tác và hành động hướng chung tới những mục đích sống tốt đẹp hơn. Ngược lại, có những xã hội đi xuống do con người là những phần tử tách rời và không hướng tới những mục đích cùng nhau đi lên.
Một cá nhân và những mối quan hệ gia đình, bạn bè xung quanh cũng có thể được coi là một xã hội thu nhỏ. Trong đó có những người góp phần giúp chúng ta đi lên nhưng cũng có những người tác động, áp đặt tư duy của họ làm chúng ta đi xuống, có thể tạo khủng hoảng tinh thần hoặc những cảm xúc tiêu cực. Do đó, công việc của mỗi người chúng ta là lựa chọn và hình thành những mối quan hệ tốt nhất cho chính mình và dành thời gian với họ nhiều hơn.
Mỗi người có 2 mối quan hệ bắt buộc để phát triển bản thân mình. Mối quan hệ đầu tiên là những người cố vấn giàu kinh nghiệm, giỏi hơn ta về nhiều mặt để có thể đưa ra những lời khuyên đúng đắn, giúp chúng ta vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Nếu đang làm ăn kinh doanh gặp thua lỗ, họ sẵn sàng bỏ tiền mua dịch vụ để có được những lời tư vấn chính xác và có được giải pháp cho vấn đề họ gặp phải trong doanh nghiệp. Có thể coi mối quan hệ này là những người thầy kéo chúng ta đi trên con đường thành công, mọi khó khăn đều có thể tháo gỡ.
Mối quan hệ thứ 2 là hãy chọn ra cho mình những người bạn thân nhất, những người chúng ta luôn chia sẻ, ủng hộ và tương tác ý tưởng. Mối quan hệ này là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, bất kỳ điều gì đưa ra, họ cũng sẽ lắng nghe và góp ý chân thành bằng thái độ tích cực. Bất kể khi nào gặp, bạn cũng muốn dành thời gian với họ, chia sẻ và lắng nghe thật nhiều. Cuộc đời chúng ta có thể có hàng trăm người bạn, rất nhiều mối quan hệ đan xen nhau nhưng những người bạn ở mối quan hệ thứ 2 chỉ có thể chọn ra 4-6 người mà thôi.
Chúc các bạn lựa chọn được những người luôn cho các bạn động lực thúc đẩy, niềm tin vào cuộc sống và phát triển con người mình ngày một giàu có hơn, về cả khía cạnh tài chính và tâm hồn.
(tự truyện)
Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011
Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011
Tản mạn về kiến thức làm giàu
Tôi là một người trẻ, đang sống với một khát vọng làm giàu cháy bỏng, một ý chí quyết tâm để đạt được những thứ cá nhân mong muốn có được. Sau khi tham gia các khóa học, đọc nhiều cuốn sách từ những người thành công, tôi đã nhận ra được rằng, làm giàu hiện nay đã được nghiên cứu và phát triển thành một môn khoa học và tất nhiên, như các môn học khác, nó có phương pháp. Tôi cũng đã được học rằng, kĩ năng kiếm tiền và kĩ năng kinh doanh là một, đồng tiền là sự quy đổi giá trị; nếu các bạn ham muốn làm giàu, xin hãy tập trung nâng cao khả năng kinh doanh của mình trước. Khi người khác nhận ra được giá trị của bạn đem lại (có thể là sản phẩm hay dịch vụ), chắc chắn đồng tiền là kết quả bạn chắc chắn nhận được. Nếu tiền bạc không thông qua sự quy đổi giá trị kinh doanh, chắc chắn nó sẽ chỉ thông qua sự may rủi mà bạn không thể nắm quyền kiểm soát sự lên xuống của nó theo thời gian (cờ bạc, chứng khoán, đầu tư ngoại tệ, vàng bạc,...) hoặc tiền bất chính (buôn lậu, ăn chặn, đút lót,...). Trong bất kì xã hội nào của loài người từ xưa tới nay đều có những mặt tích cực và tiêu cực, tùy mỗi người lựa chọn, đặt ra những quy tắc và chịu trách nhiệm với quyết định, rủi ro liên quan đến tiền bạc của mình.
Tôi là người có thói quen đọc sách, đặc biệt là sách về làm giàu, kinh doanh, những con người thành công, trong đó có 3 quyển làm thay đổi toàn bộ tư duy còn non trẻ của mình, đó là: Cha giàu - Cha nghèo (Robert Kyosaki), Bí mật tư duy triệu phú (T.Harv Eker) và đặc biệt là "Người giàu có nhất thành Babylon", cuốn sách đã thay đổi cuộc sống của rất nhiều người trên hành tinh này qua nhiều thế kỉ. Nếu các bạn là người cùng chung chí hướng, mục tiêu với tôi, tôi xin thành thật khuyên các bạn hãy có cho mình quyển sách này và làm theo các quy tắc của nó, bức màn bí mật của thế giới người giàu sẽ được mở ra và giải thích cụ thể tại sao họ chỉ là thiểu số trong bất kỳ xã hội nào. Chắc chắn bạn sẽ nhận ra rằng không có gì cản trở bạn gia nhập thế giới của họ ngoại trừ những cản trở do chính bạn đặt ra cho bản thân mình. Dù làm bất cứ công việc gì, hãy ĐAM MÊ CHÁY BỎNG, QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG và KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC.
(tự truyện)
Tôi là người có thói quen đọc sách, đặc biệt là sách về làm giàu, kinh doanh, những con người thành công, trong đó có 3 quyển làm thay đổi toàn bộ tư duy còn non trẻ của mình, đó là: Cha giàu - Cha nghèo (Robert Kyosaki), Bí mật tư duy triệu phú (T.Harv Eker) và đặc biệt là "Người giàu có nhất thành Babylon", cuốn sách đã thay đổi cuộc sống của rất nhiều người trên hành tinh này qua nhiều thế kỉ. Nếu các bạn là người cùng chung chí hướng, mục tiêu với tôi, tôi xin thành thật khuyên các bạn hãy có cho mình quyển sách này và làm theo các quy tắc của nó, bức màn bí mật của thế giới người giàu sẽ được mở ra và giải thích cụ thể tại sao họ chỉ là thiểu số trong bất kỳ xã hội nào. Chắc chắn bạn sẽ nhận ra rằng không có gì cản trở bạn gia nhập thế giới của họ ngoại trừ những cản trở do chính bạn đặt ra cho bản thân mình. Dù làm bất cứ công việc gì, hãy ĐAM MÊ CHÁY BỎNG, QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG và KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC.
(tự truyện)
Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010
Thói quen hình thành nên tính cách Con người (QTCS p.2)
Chúng ta đều thấy rằng mọi đứa trẻ khi sinh ra đều giống nhau phải không? Nếu không xét về ngoại hình, màu da, cân nặng thì chúng đều là những trang giấy trắng, chưa thể tự suy nghĩ và cũng chưa nhận biết được điều gì xung quanh. Có bao giờ chúng ta tự hỏi: "Tại sao chúng ta được sinh ra giống nhau nhưng lại qua đời theo những cách khác nhau?" Chúng ta đang sống trong một thế giới tương đối, không có sự đúng sai mà chỉ có các quy luật; chính con người tạo ra những nguyên tắc cho riêng mình làm nên những cái đúng, cái sai. Có một quy luật của tự nhiên mà con người không bao giờ được phép nghi ngờ về nó, đó chính là "Nhân-Quả".
Dựa theo những gì bản thân tôi nhận thức được, chính con người tự tạo nên cuộc sống và số phận của mình. Mỗi người được sinh ra trong những gia đình với điều kiện và hoàn cảnh khác nhau, nhưng chính bản thân chúng ta có quyền quyết định cách suy nghĩ, thái độ sống và lựa chọn hành động với mỗi sự kiện xảy ra trong cuộc đời. Tại sao trong một gia đình, cùng bố mẹ, người thân, cùng điều kiện phát triển mà hình thành nên những tính cách khác nhau? Người này thành công còn người kia thất bại? Câu trả lời đơn giản: Họ chọn lựa những thói quen suy nghĩ và hành động hàng ngày khác nhau. Hầu hết những người thành công đều đi lên từ tay trắng, họ cảm nhận được sự khó khăn, từ đó chọn cho mình thói quen làm việc chăm chỉ, nghĩ đến những điều phi thường, lớn lao. Những người có điều kiện tốt thường không phải lo đến cái ăn, cái mặc nên họ chọn cho mình những thói quen dễ dàng hơn, luôn làm những điều họ cảm thấy thoái mái nên khi có khó khăn xuất hiện, yêu cầu hành động thì họ thường lảng tránh.
Thói quen như thế nào sẽ tạo ra hình ảnh con người y như vậy.Tính cách hoàn toàn không phải do Trời hay Chúa ban cho mà chính là sự lựa chọn thói quen hàng ngày của các bạn và tôi. Ví dụ: một ai đó nói xấu bạn sau lưng, tôi biết rằng chúng ta sẽ có những cảm xúc khác nhau (tức giận, bực mình, buồn, bất ngờ, hay nghi ngờ...) nhưng cuối cùng, chính bạn là người quyết định lựa chọn suy nghĩ, quyết định quyền hành động, nó hoàn toàn thuộc về bạn chứ không phải Thần linh hay ai đó điều khiển hay khiến bạn làm như thế. Nếu bạn có thói quen bỏ qua lỗi lầm và tha thứ cho người khác, thì chắc chắn nó sẽ tạo nên bạn tính cách của một người bao dung và nhân hậu.
Điều gì là sự khác biệt giữa giàu và nghèo? Chỉ có 1 câu trả lời duy nhất: "Người giàu có những thói quen suy nghĩ và hành động hoàn toàn khác với người nghèo", hoàn toàn không phải vì họ học giỏi hơn, nhiều bằng hơn, hoàn cảnh điều kiện tốt hơn...v..v Ví dụ cụ thể: một gia đình người nghèo sau ngày làm việc, họ thường theo thói quen bật tivi xem chương trình truyền hình, mục đích giải trí theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, không cần biết nó có ích hay giúp gì cho cuộc đời họ hay không (phim tình cảm Hàn quốc sướt mướt, Vn idol, Nhật kí vàng anh, Bỗng dưng muốn khóc, ngôi nhà hạnh phúc...nhồi sọ toàn những thứ không hề có một giá trị gì cho cuộc sống của họ ngoài đời). Còn người giàu thì sao? Bạn có nghĩ họ cũng có thói quen dành thời gian xem những thứ trên? Hoàn toàn KHÔNG. Đó chính là lý do người giàu chỉ chiếm khoảng 10% trong Xã hội. Họ lựa chọn xem những thứ có thông tin, dữ liệu cụ thể và áp dụng được điều gì đó cho cuộc sống thành công của họ. Ví du: những bộ phim kinh điển của Mỹ, Trung Quốc, nơi có những cuộc đối thoại có chiều sâu và đi vào lòng người, phim tài liệu, lịch sử, khám phá, kinh doanh..những thứ mà đa số mọi người không có thói quen xem vì cho rằng nó nhàm chán và buồn tẻ và họ thất bại vì lựa chọn sai những gì cần cho vào đầu.
Có đến 95% chương trình truyền hình, truyền thông đưa ra đều là những thứ giải trí vô tác dụng, hài kịch rẻ tiền, tập trung vào các mặt trái của Xã hội làm cho con người chúng ta đi xuống. Nhưng điều may mắn là chúng ta có thể lựa chọn những gì có ích cho bản thân và thay đổi được thói quen của mình. Nếu bạn có ước nguyện thành công, hãy chọn cho mình một người thành công đáng học tập làm hình tượng và theo thói quen làm việc của họ, tính cách của họ sẽ vào trong bạn và nếu họ làm được thì chắc chắn bạn cũng như vậy.
(tự truyện)
Dựa theo những gì bản thân tôi nhận thức được, chính con người tự tạo nên cuộc sống và số phận của mình. Mỗi người được sinh ra trong những gia đình với điều kiện và hoàn cảnh khác nhau, nhưng chính bản thân chúng ta có quyền quyết định cách suy nghĩ, thái độ sống và lựa chọn hành động với mỗi sự kiện xảy ra trong cuộc đời. Tại sao trong một gia đình, cùng bố mẹ, người thân, cùng điều kiện phát triển mà hình thành nên những tính cách khác nhau? Người này thành công còn người kia thất bại? Câu trả lời đơn giản: Họ chọn lựa những thói quen suy nghĩ và hành động hàng ngày khác nhau. Hầu hết những người thành công đều đi lên từ tay trắng, họ cảm nhận được sự khó khăn, từ đó chọn cho mình thói quen làm việc chăm chỉ, nghĩ đến những điều phi thường, lớn lao. Những người có điều kiện tốt thường không phải lo đến cái ăn, cái mặc nên họ chọn cho mình những thói quen dễ dàng hơn, luôn làm những điều họ cảm thấy thoái mái nên khi có khó khăn xuất hiện, yêu cầu hành động thì họ thường lảng tránh.
Thói quen như thế nào sẽ tạo ra hình ảnh con người y như vậy.Tính cách hoàn toàn không phải do Trời hay Chúa ban cho mà chính là sự lựa chọn thói quen hàng ngày của các bạn và tôi. Ví dụ: một ai đó nói xấu bạn sau lưng, tôi biết rằng chúng ta sẽ có những cảm xúc khác nhau (tức giận, bực mình, buồn, bất ngờ, hay nghi ngờ...) nhưng cuối cùng, chính bạn là người quyết định lựa chọn suy nghĩ, quyết định quyền hành động, nó hoàn toàn thuộc về bạn chứ không phải Thần linh hay ai đó điều khiển hay khiến bạn làm như thế. Nếu bạn có thói quen bỏ qua lỗi lầm và tha thứ cho người khác, thì chắc chắn nó sẽ tạo nên bạn tính cách của một người bao dung và nhân hậu.
Điều gì là sự khác biệt giữa giàu và nghèo? Chỉ có 1 câu trả lời duy nhất: "Người giàu có những thói quen suy nghĩ và hành động hoàn toàn khác với người nghèo", hoàn toàn không phải vì họ học giỏi hơn, nhiều bằng hơn, hoàn cảnh điều kiện tốt hơn...v..v Ví dụ cụ thể: một gia đình người nghèo sau ngày làm việc, họ thường theo thói quen bật tivi xem chương trình truyền hình, mục đích giải trí theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, không cần biết nó có ích hay giúp gì cho cuộc đời họ hay không (phim tình cảm Hàn quốc sướt mướt, Vn idol, Nhật kí vàng anh, Bỗng dưng muốn khóc, ngôi nhà hạnh phúc...nhồi sọ toàn những thứ không hề có một giá trị gì cho cuộc sống của họ ngoài đời). Còn người giàu thì sao? Bạn có nghĩ họ cũng có thói quen dành thời gian xem những thứ trên? Hoàn toàn KHÔNG. Đó chính là lý do người giàu chỉ chiếm khoảng 10% trong Xã hội. Họ lựa chọn xem những thứ có thông tin, dữ liệu cụ thể và áp dụng được điều gì đó cho cuộc sống thành công của họ. Ví du: những bộ phim kinh điển của Mỹ, Trung Quốc, nơi có những cuộc đối thoại có chiều sâu và đi vào lòng người, phim tài liệu, lịch sử, khám phá, kinh doanh..những thứ mà đa số mọi người không có thói quen xem vì cho rằng nó nhàm chán và buồn tẻ và họ thất bại vì lựa chọn sai những gì cần cho vào đầu.
Có đến 95% chương trình truyền hình, truyền thông đưa ra đều là những thứ giải trí vô tác dụng, hài kịch rẻ tiền, tập trung vào các mặt trái của Xã hội làm cho con người chúng ta đi xuống. Nhưng điều may mắn là chúng ta có thể lựa chọn những gì có ích cho bản thân và thay đổi được thói quen của mình. Nếu bạn có ước nguyện thành công, hãy chọn cho mình một người thành công đáng học tập làm hình tượng và theo thói quen làm việc của họ, tính cách của họ sẽ vào trong bạn và nếu họ làm được thì chắc chắn bạn cũng như vậy.
(tự truyện)
Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010
Sự khác biệt văn hóa thương mại của người Việt và người Nhật
Việt Nam thì bất kì ai trong chúng ta cũng hiểu về văn hóa, đời sống và thói quen hàng ngày, nên tôi không nói. Trước khi đi vào vấn đề, chúng ta thử đi qua một số thông tin lịch sử và sự phát triển của nước Nhật.
Nhật Bản hiện là cường quốc kinh tế phát triển thứ 3 trên thế giới sau Mĩ và Trung Quốc. Điều đáng nói họ là một quốc gia nhỏ bé về diện tích, hầu như không có một nguồn tài nguyên thiên nhiên nào làm nền móng cho sự phát triển bền vững như hiện tại. Nếu so sánh hai điều này với Mĩ và TQ thì quá khập khiễng, mà cũng không nên so sánh với Việt Nam, chúng ta tự hiểu. Từ xa xưa, người Nhật đã phải hứng chịu vô vàn những thiên tai khắc nghiệt như động đất và núi lửa nhưng vẫn để lại một bề dầy lịch sử về văn hóa và truyền thống cho mảnh đất châu Á, ví dụ điển hình là nhân vật nổi tiếng Samurai truyền thuyết, vị anh hùng dân tộc, là hình tượng cho tinh thần dũng cảm bất khuất, hay những nhóm Ninja mà cho đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn chưa được giải mã,...
Ngay từ thế chiến thứ nhất, Nhật Bản đã là một nước phát xít với lực lượng quân đội hùng mạnh đi chinh chiến từ Đông sang Tây, biết bao nhiêu quốc gia đã khốn đốn và hàng vạn người chết dưới tay phát xít Nhật tại thời điểm này, đặc biệt là Trung Quốc. Việt Nam chúng ta có quyền tự hào vì đánh đuổi được phát xít Nhật. Mặc dù phát triển rất mạnh nhưng đây là một vết nhơ trong lịch sử Nhật Bản dưới chế độ phát xít bạo tàn. Sang thế chiến thứ hai, Mĩ đã vươn lên như vũ bão thành một cường quốc ở phía Tây, nhưng vẫn bị hải quân và không quân Nhật đánh cho tan tác ở trận Trân Châu Cảng tại Hawai, tháng 12/1941. Rất may trong giai đoạn đó, Mĩ đã chế tạo và thử nghiệm thành công 2 quả bom hạt nhân để nhấn chìm tham vọng bành trướng của người Nhật, buộc họ kí vào Hiệp ước hòa bình và không phát triển về quân sự. Điều tôi muốn nói là ở bất kì giai đoạn nào, Nhật cũng là một trong những quốc gia phát triển hàng đầu.
Phải công nhận người Nhật rất thông minh và sáng tạo, họ xây dựng uy tín cho người châu Á chúng ta trên bản đồ thế giới. Từ cuối thế kỉ 20 đến nay, người Nhật tập trung chất xám của họ cho nền công nghiệp điện tử, hàng loạt các thương hiệu hàng đầu chất lượng cao mà chúng ta có thể nhìn thấy hàng ngày trong đời sống: Sony, Toshiba, Honda, Toyota, Mítubishi, Sharp,..
Trong công việc hàng ngày, họ là những người tận dụng tối đa thời gian, sử dụng hết năng lực làm việc của mọi người; trung bình một tuần họ làm trên 40 tiếng, vất vả nhưng hiệu quả rất cao. Tuy nhiên, về vấn đề này, cá nhân tôi thích phong cách làm việc của phương Tây hơn, họ có một cuộc sống cân bằng và khoa học, làm ít nhưng hiệu quả vẫn cao, có nhiều thời gian đi du lịch, chơi golf, tham gia rất nhiều các hoạt động xã hội chứ không chỉ tập trung hết quỹ thời gian vào công việc và gia đình như người Nhật.
Trong giao dịch, người Nhật nổi tiếng là chuyên nghiệp và rất khó làm ăn, đặc biệt là đối với các nước đang phát triển như Việt Nam chúng ta. Bất kể loại hàng hóa hay dịch vụ gì họ luôn đòi hỏi, yêu cầu có tính sáng tạo và chất lượng rất cao, giá thành là thứ bàn sau cùng. Việt Nam lúc nào cũng muốn mua với giá rẻ nhất, sản phẩm sản xuất ra bán với giá cao nhất, đi copy cũng được, còn chất lượng như nào sẽ bàn đến sau, tư duy hoàn toàn trái ngược; do đó, làm ăn với người Nhật khó đi đến thành công.
Các sản phẩm của Nhật nếu xét về giá thì vô cùng đắt đỏ, từ đồ ăn đến dụng cụ sinh hoạt hàng ngày, kể cả bản thân người tiêu dùng Nhật họ cũng hiểu điều đó, họ biết thừa nếu nhập đồ Trung Quốc thì họ sẽ giảm được rất nhiều chi phí. Nhưng vì văn hóa chất lượng đặt hàng đầu nên họ luôn dùng những thứ tốt nhất, hoàn hảo nhất, miễn là xứng đáng với đồng tiền họ bỏ ra để sử dụng. Về tiêu chuẩn hàng hóa điện tử của Nhật thì rất hiếm khi phải suy nghĩ nếu đem đi so sánh với cùng một mặt hàng của quốc gia khác, dù có là Mĩ hay Hàn Quốc, 2 quốc gia cũng rất phát triển về công nghiệp điện tử. Mỹ chắc chắn có thể tự hào về công ty Apple của họ là có thể vượt qua được tiêu chuẩn khắt khe này.
Các doanh nghiệp Việt Nam đang ra sức quảng bá thương hiệu với khẩu hiệu "Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam" nhưng e rằng khó mà thành công với thị yếu người tiêu dùng ngày nay. Chúng ta thường có thói quen thích thay đổi nên chỉ cần rẻ, hỏng nhanh cũng được để mua cái khác cho đỡ lỗi mốt, nên đồ nhập lậu chất lượng thấp từ Trung Quốc tha hồ tung hoành và chiếm lĩnh hơn 90% mặt bằng sản phẩm trên thị trường. Người Trung Quốc vô cùng láu cá, những hàng hóa tiêu chuẩn thấp không tiêu thụ được ở thị trường họ thì bằng mọi giá cho trôi dạt qua Việt Nam, kiểu gì cũng tiêu thụ hết. Nếu như chính người tiêu dùng không chịu quay lưng, thay đổi tư duy mua bán sản phẩm thì xung quanh chúng ta sẽ chỉ luôn luôn là đồ thừa của các quốc gia khác.
(tự truyện - không nguồn)
Nhật Bản hiện là cường quốc kinh tế phát triển thứ 3 trên thế giới sau Mĩ và Trung Quốc. Điều đáng nói họ là một quốc gia nhỏ bé về diện tích, hầu như không có một nguồn tài nguyên thiên nhiên nào làm nền móng cho sự phát triển bền vững như hiện tại. Nếu so sánh hai điều này với Mĩ và TQ thì quá khập khiễng, mà cũng không nên so sánh với Việt Nam, chúng ta tự hiểu. Từ xa xưa, người Nhật đã phải hứng chịu vô vàn những thiên tai khắc nghiệt như động đất và núi lửa nhưng vẫn để lại một bề dầy lịch sử về văn hóa và truyền thống cho mảnh đất châu Á, ví dụ điển hình là nhân vật nổi tiếng Samurai truyền thuyết, vị anh hùng dân tộc, là hình tượng cho tinh thần dũng cảm bất khuất, hay những nhóm Ninja mà cho đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn chưa được giải mã,...
Ngay từ thế chiến thứ nhất, Nhật Bản đã là một nước phát xít với lực lượng quân đội hùng mạnh đi chinh chiến từ Đông sang Tây, biết bao nhiêu quốc gia đã khốn đốn và hàng vạn người chết dưới tay phát xít Nhật tại thời điểm này, đặc biệt là Trung Quốc. Việt Nam chúng ta có quyền tự hào vì đánh đuổi được phát xít Nhật. Mặc dù phát triển rất mạnh nhưng đây là một vết nhơ trong lịch sử Nhật Bản dưới chế độ phát xít bạo tàn. Sang thế chiến thứ hai, Mĩ đã vươn lên như vũ bão thành một cường quốc ở phía Tây, nhưng vẫn bị hải quân và không quân Nhật đánh cho tan tác ở trận Trân Châu Cảng tại Hawai, tháng 12/1941. Rất may trong giai đoạn đó, Mĩ đã chế tạo và thử nghiệm thành công 2 quả bom hạt nhân để nhấn chìm tham vọng bành trướng của người Nhật, buộc họ kí vào Hiệp ước hòa bình và không phát triển về quân sự. Điều tôi muốn nói là ở bất kì giai đoạn nào, Nhật cũng là một trong những quốc gia phát triển hàng đầu.
Phải công nhận người Nhật rất thông minh và sáng tạo, họ xây dựng uy tín cho người châu Á chúng ta trên bản đồ thế giới. Từ cuối thế kỉ 20 đến nay, người Nhật tập trung chất xám của họ cho nền công nghiệp điện tử, hàng loạt các thương hiệu hàng đầu chất lượng cao mà chúng ta có thể nhìn thấy hàng ngày trong đời sống: Sony, Toshiba, Honda, Toyota, Mítubishi, Sharp,..
Trong công việc hàng ngày, họ là những người tận dụng tối đa thời gian, sử dụng hết năng lực làm việc của mọi người; trung bình một tuần họ làm trên 40 tiếng, vất vả nhưng hiệu quả rất cao. Tuy nhiên, về vấn đề này, cá nhân tôi thích phong cách làm việc của phương Tây hơn, họ có một cuộc sống cân bằng và khoa học, làm ít nhưng hiệu quả vẫn cao, có nhiều thời gian đi du lịch, chơi golf, tham gia rất nhiều các hoạt động xã hội chứ không chỉ tập trung hết quỹ thời gian vào công việc và gia đình như người Nhật.
Trong giao dịch, người Nhật nổi tiếng là chuyên nghiệp và rất khó làm ăn, đặc biệt là đối với các nước đang phát triển như Việt Nam chúng ta. Bất kể loại hàng hóa hay dịch vụ gì họ luôn đòi hỏi, yêu cầu có tính sáng tạo và chất lượng rất cao, giá thành là thứ bàn sau cùng. Việt Nam lúc nào cũng muốn mua với giá rẻ nhất, sản phẩm sản xuất ra bán với giá cao nhất, đi copy cũng được, còn chất lượng như nào sẽ bàn đến sau, tư duy hoàn toàn trái ngược; do đó, làm ăn với người Nhật khó đi đến thành công.
Các sản phẩm của Nhật nếu xét về giá thì vô cùng đắt đỏ, từ đồ ăn đến dụng cụ sinh hoạt hàng ngày, kể cả bản thân người tiêu dùng Nhật họ cũng hiểu điều đó, họ biết thừa nếu nhập đồ Trung Quốc thì họ sẽ giảm được rất nhiều chi phí. Nhưng vì văn hóa chất lượng đặt hàng đầu nên họ luôn dùng những thứ tốt nhất, hoàn hảo nhất, miễn là xứng đáng với đồng tiền họ bỏ ra để sử dụng. Về tiêu chuẩn hàng hóa điện tử của Nhật thì rất hiếm khi phải suy nghĩ nếu đem đi so sánh với cùng một mặt hàng của quốc gia khác, dù có là Mĩ hay Hàn Quốc, 2 quốc gia cũng rất phát triển về công nghiệp điện tử. Mỹ chắc chắn có thể tự hào về công ty Apple của họ là có thể vượt qua được tiêu chuẩn khắt khe này.
Các doanh nghiệp Việt Nam đang ra sức quảng bá thương hiệu với khẩu hiệu "Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam" nhưng e rằng khó mà thành công với thị yếu người tiêu dùng ngày nay. Chúng ta thường có thói quen thích thay đổi nên chỉ cần rẻ, hỏng nhanh cũng được để mua cái khác cho đỡ lỗi mốt, nên đồ nhập lậu chất lượng thấp từ Trung Quốc tha hồ tung hoành và chiếm lĩnh hơn 90% mặt bằng sản phẩm trên thị trường. Người Trung Quốc vô cùng láu cá, những hàng hóa tiêu chuẩn thấp không tiêu thụ được ở thị trường họ thì bằng mọi giá cho trôi dạt qua Việt Nam, kiểu gì cũng tiêu thụ hết. Nếu như chính người tiêu dùng không chịu quay lưng, thay đổi tư duy mua bán sản phẩm thì xung quanh chúng ta sẽ chỉ luôn luôn là đồ thừa của các quốc gia khác.
(tự truyện - không nguồn)
Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010
Quán Cháo Người Hoa
Câu chuyện được hình thành trong bối cảnh cuộc nói chuyện giữa nhà báo và người bán cháo, có rất nhiều bài học kinh doanh được đúc kết trong câu chuyện này.
Vào một ngày cuối tuần, nhà báo của một tòa soạn được cử đi viết bài về công việc kinh doanh trong thực tế. Đến một tiệm hàng cháo gia đình nổi tiếng, ông bước vào.
- "Ôi, cơn gió nào đưa nhà báo đến thăm gia đình tôi thế này?" - Chủ quán cháo niềm nở nói.
Nhà báo đưa tay ra bắt tay ông chủ cửa hàng đầu đã hai thứ tóc và mỉm cười nói:
- "Cám ơn ông, tôi có thể xin phép chút thời gian của ông để phỏng vấn về công việc kinh doanh được không?"
- "Vâng, được chứ." Chủ cửa hàng đáp.
- "Vậy tôi bắt đầu luôn nhé. Cửa hàng cháo của ông đi vào hoạt động được bao nhiêu năm rồi?" Nhà báo hỏi.
Ông chủ cửa hàng đặt tay lên cằm, suy nghĩ và nói:
- "Bao nhiêu năm rồi à? Tôi không nhớ rõ nữa nhưng đã từ rất lâu rồi. Khi tôi còn nhỏ, tôi đã hàng ngày bưng bê cháo phục vụ khách cho bố tôi. Có lẽ cửa hàng cháo này đã qua rất nhiều đời rồi nhà báo ạ."
-"Hả? Đã lâu như thế rồi sao? Đời nào cũng cháo à? Không có gì thay đổi sao, thưa bác?" Nhà báo tỏ vẻ ngạc nhiên.
- "Sao lại không có gì thay đổi." Ông chủ quán đáp. "Từ thời cha tôi, nhà này chỉ có một quán cháo gia truyền nhưng bây giờ tôi đã mở rộng nó ra 50 quán và hình thành một thương hiệu cháo nổi tiếng trên khắp đất Trung Hoa này. Nhà báo đến thành phố nào, tôi cũng sẵn lòng được phục vụ."
- "Ồ, tôi hiểu rồi. Ông có mấy người con? Họ đang học gì và làm gì?" Nhà báo tiếp tục câu hỏi của mình.
- "Cám ơn nhà báo đã quan tâm đến gia đình tôi. Tôi có 4 người con trai, cháu thứ nhất đang học tiến sĩ cháo bên Pháp; cháu thứ hai là thạc sĩ cháo ở Mỹ; cháu thứ ba cũng thạc sĩ cháo nhưng ở Đức; đứa út đang học Đại học ngành quản lý cháo ở Canada." Chủ quán cháo giới thiệu từ tốn với giọng đầy tự hào về các con của mình.
Nhà báo trợn mắt, há hốc miệng vì ngạc nhiên, thốt lên:
- "Cái gì? Lại cháo à? Ông cho các cháu học hết về cháo như thế sau này về nước làm sao các cháu xin được việc?"
Chủ quán cháo cười tươi, đáp rằng:
- "Vâng, đúng thế, lại cháo. Gia đình tôi từ xưa tới nay, không có ai phải đi xin, nhà báo ạ. Các cháu đi học nước ngoài là để nghiên cứu thị trường bên đó, sau này về nước chúng sẽ lại giúp cha nó bán hàng và tiếp quản mạng lưới các đại lý cháo này. Đời tôi chỉ lo được cho chúng nó vậy thôi, các cháu sẽ lại tiếp tục mở rộng thương hiệu cháo nay ra quốc tế để đi đến đâu, mọi người cũng biết về gia đình tôi."
Nhà báo dường như hiểu được một điều gì đó, cảm thấy phục ông chủ cửa hàng lắm nên không đặt ra câu hỏi nào về công việc của ông nữa. Đúng lúc đang đói, nhà báo hỏi:
- "Rất cám ơn ông đã dành thời gian quý báu để tôi được hiểu hơn về công việc kinh doanh và gia đình ông. Nhân tiện đến đây, liệu tôi có thể thử một bát cháo gà của cửa hàng được chứ?"
Ông chủ quán đáp ngay:
- "Chẳng mấy khi nhà báo đến đây chơi, để tôi được phục vụ nhà báo đến nơi đến chốn. GIA NHÂN ĐÂU, RÓT TRÀ!"
Nhà báo giật mình, dường như quên cái gì đó:
- "Chết rồi, tôi hôm nay đi vội quá nên không mang ví. Tôi có thể ăn chịu của cửa hàng được không?"
Chủ quán bình thản trả lời:
- "Nhà báo cứ tự nhiên ngồi lại thưởng thức món cháo gia truyền của cửa hàng. Tôi chỉ cần nhà báo giới thiệu bạn bè và những người xung quanh về quán cháo và món cháo của tôi, đó cũng là một sự trả giá xứng đáng rồi nhà báo ạ. Ông không cần phải nhớ quay lại mang tiền cho tôi đâu."
Nhà báo cảm ơn và 2 người ngồi ăn, nói chuyện trong không khí vui vẻ và thoải mái.
(truyện kinh doanh của Trung Quốc, được thầy Nguyễn Tất Thịnh kể trong một lần gặp mặt)
Vào một ngày cuối tuần, nhà báo của một tòa soạn được cử đi viết bài về công việc kinh doanh trong thực tế. Đến một tiệm hàng cháo gia đình nổi tiếng, ông bước vào.
- "Ôi, cơn gió nào đưa nhà báo đến thăm gia đình tôi thế này?" - Chủ quán cháo niềm nở nói.
Nhà báo đưa tay ra bắt tay ông chủ cửa hàng đầu đã hai thứ tóc và mỉm cười nói:
- "Cám ơn ông, tôi có thể xin phép chút thời gian của ông để phỏng vấn về công việc kinh doanh được không?"
- "Vâng, được chứ." Chủ cửa hàng đáp.
- "Vậy tôi bắt đầu luôn nhé. Cửa hàng cháo của ông đi vào hoạt động được bao nhiêu năm rồi?" Nhà báo hỏi.
Ông chủ cửa hàng đặt tay lên cằm, suy nghĩ và nói:
- "Bao nhiêu năm rồi à? Tôi không nhớ rõ nữa nhưng đã từ rất lâu rồi. Khi tôi còn nhỏ, tôi đã hàng ngày bưng bê cháo phục vụ khách cho bố tôi. Có lẽ cửa hàng cháo này đã qua rất nhiều đời rồi nhà báo ạ."
-"Hả? Đã lâu như thế rồi sao? Đời nào cũng cháo à? Không có gì thay đổi sao, thưa bác?" Nhà báo tỏ vẻ ngạc nhiên.
- "Sao lại không có gì thay đổi." Ông chủ quán đáp. "Từ thời cha tôi, nhà này chỉ có một quán cháo gia truyền nhưng bây giờ tôi đã mở rộng nó ra 50 quán và hình thành một thương hiệu cháo nổi tiếng trên khắp đất Trung Hoa này. Nhà báo đến thành phố nào, tôi cũng sẵn lòng được phục vụ."
- "Ồ, tôi hiểu rồi. Ông có mấy người con? Họ đang học gì và làm gì?" Nhà báo tiếp tục câu hỏi của mình.
- "Cám ơn nhà báo đã quan tâm đến gia đình tôi. Tôi có 4 người con trai, cháu thứ nhất đang học tiến sĩ cháo bên Pháp; cháu thứ hai là thạc sĩ cháo ở Mỹ; cháu thứ ba cũng thạc sĩ cháo nhưng ở Đức; đứa út đang học Đại học ngành quản lý cháo ở Canada." Chủ quán cháo giới thiệu từ tốn với giọng đầy tự hào về các con của mình.
Nhà báo trợn mắt, há hốc miệng vì ngạc nhiên, thốt lên:
- "Cái gì? Lại cháo à? Ông cho các cháu học hết về cháo như thế sau này về nước làm sao các cháu xin được việc?"
Chủ quán cháo cười tươi, đáp rằng:
- "Vâng, đúng thế, lại cháo. Gia đình tôi từ xưa tới nay, không có ai phải đi xin, nhà báo ạ. Các cháu đi học nước ngoài là để nghiên cứu thị trường bên đó, sau này về nước chúng sẽ lại giúp cha nó bán hàng và tiếp quản mạng lưới các đại lý cháo này. Đời tôi chỉ lo được cho chúng nó vậy thôi, các cháu sẽ lại tiếp tục mở rộng thương hiệu cháo nay ra quốc tế để đi đến đâu, mọi người cũng biết về gia đình tôi."
Nhà báo dường như hiểu được một điều gì đó, cảm thấy phục ông chủ cửa hàng lắm nên không đặt ra câu hỏi nào về công việc của ông nữa. Đúng lúc đang đói, nhà báo hỏi:
- "Rất cám ơn ông đã dành thời gian quý báu để tôi được hiểu hơn về công việc kinh doanh và gia đình ông. Nhân tiện đến đây, liệu tôi có thể thử một bát cháo gà của cửa hàng được chứ?"
Ông chủ quán đáp ngay:
- "Chẳng mấy khi nhà báo đến đây chơi, để tôi được phục vụ nhà báo đến nơi đến chốn. GIA NHÂN ĐÂU, RÓT TRÀ!"
Nhà báo giật mình, dường như quên cái gì đó:
- "Chết rồi, tôi hôm nay đi vội quá nên không mang ví. Tôi có thể ăn chịu của cửa hàng được không?"
Chủ quán bình thản trả lời:
- "Nhà báo cứ tự nhiên ngồi lại thưởng thức món cháo gia truyền của cửa hàng. Tôi chỉ cần nhà báo giới thiệu bạn bè và những người xung quanh về quán cháo và món cháo của tôi, đó cũng là một sự trả giá xứng đáng rồi nhà báo ạ. Ông không cần phải nhớ quay lại mang tiền cho tôi đâu."
Nhà báo cảm ơn và 2 người ngồi ăn, nói chuyện trong không khí vui vẻ và thoải mái.
(truyện kinh doanh của Trung Quốc, được thầy Nguyễn Tất Thịnh kể trong một lần gặp mặt)
Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010
Sự khác biệt giữa Quản lý, Lãnh đạo và cốt lõi của sự Thành công
Tôi đang tham gia khóa học Giám đốc điều hành chuyên nghiệp (CEO) của trường đào tạo doanh nhân PTI. Kiến thức tôi đề cập dưới đây là từ bài giảng của thầy Đỗ Tiến Long, người đào tạo kĩ năng Lãnh đạo hàng đầu tại Việt Nam hiện nay. Quan điểm của tôi về học tập cùng chung quan điểm của Ts.Hoàng Anh Tuấn, là mỗi khi nghe, đọc được cái gì mới, cái gì hay thì phải chia sẻ lại, đó là cách tôi sử dụng, ôn tập kiến thức vì kiến thức ở trong đầu thì nó hoàn toàn không có giá trị gì, luôn luôn bị thui chột theo thời gian trước khi nó được mang ra thảo luận và biến thành hành động cụ thể. Tôi xin phép được bắt đầu:
Quản lý thực ra là một chức danh và nhiệm vụ. Một nhà Quản lý giỏi phải hợp nhất được 4 yếu tố: Hoạch định - Tổ chức - Lãnh đạo - Giám sát. Chúng ta thấy rõ rằng Lãnh đạo thực ra là một phần yếu tố của Quản lý. Chỉ cần khiếm khuyết 1 trong 4 yếu tố trên đều làm giảm giá trị và uy tín của nhà quản lý. Hoạch định là đưa ra mục tiêu cho tổ chức, lên kế hoạch cụ thể, đề ra các tình huống khó khăn có thể xảy ra và luôn chuẩn bị, đặt ra lựa chọn những giải pháp tối ưu nhất. Tổ chức là kĩ năng không thể thiếu đối với bất kì một chức danh quản lý nào, nó yêu cầu sự gắn kết mỗi con người với từng công việc, mắt xích các thành phần, phòng ban lại với nhau. Một doanh nghiệp chưa cần biết sản xuất hay cung cấp dịch vụ gì, nếu được tổ chức tốt sẽ làm việc luôn hiệu quả và chiếm ưu thế so với những đối thủ có sản phẩm tốt hơn nhưng kết cấu tổ chức không thông suốt từ trên xuống dưới. Một nhà Quản lý tốt không bao giờ được lơ là ở khâu Giám sát, lỗi lầm là điều luôn xảy ra bởi Doanh nghiệp được hình thành từ yếu tố Con người; điều quan trọng là lỗi lầm xuất phát từ lý do chủ quan hay khách quan, lỗi lầm nghiêm trọng ở mức độ nào? Đó là trách nhiệm của nhà Quản lý phải tìm ra và đưa ra quyết định để khắc phục.
Cuối cùng là kĩ năng Lãnh đạo. Có lẽ đây là kĩ năng quan trọng nhất quyết định đến sự thành công của mỗi người và được Thầy nhấn mạnh nhiều nhất nên tôi muốn tách ra thành một phẩn riêng biệt, chỉ cần nhớ rằng nó nằm trong 4 kĩ năng Quản lý là được. Quản lý có thể quản lý sản phẩm, máy móc, dụng cụ, kiểm toán, thuế vụ nhưng một khi nhắc đến Lãnh đạo thì chỉ có một yếu tố là lãnh đạo Con người. Như bài trước tôi đã đề cập, thành công của con người không phụ thuộc vào kiến thức hay chuyên môn của anh đến đâu, một người giỏi đến mấy cũng chỉ tập trung ở một lĩnh vực nào đó. Ở thế kỉ 21 chúng ta đang sống, cứ 3 năm thì kiến thức của nhân loại tăng gấp đôi, tức là con người tìm ra được những nguồn thông tin mới trên mọi lĩnh vực cuộc sống (theo thống kê của trường ĐH Chicago - Hoa Kỳ), do đó, nếu cứ chạy theo và học những gì con người đã biết thì không bao giờ hết kiến thức, chúng ta chỉ học và nhớ những gì có thể áp dụng được vào cuộc sống và mục tiêu trong tương lai. Nhưng bất kể kiến thức tập trung ở lĩnh vực nào thì cái quyết định sự thành công chính là khả năng Lãnh đạo, hay khả năng tạo dựng mối quan hệ, thu hút mọi người về phía mình. Lãnh đạo có thể là từ trong gia đình, một nhóm người hay tổ chức,... Một người lãnh đạo giỏi luôn gắn kết được mọi người với nhau, tạo ra động lực phấn đấu cho mọi người, khuyến khích sự tham gia đóng góp của từng thành viên khi có vấn đề xảy ra để tìm ra giải pháp, tuyệt đối không áp đặt ý kiến cá nhân lên mọi người. Một người thành công được định nghĩa là người xây dựng được mối quan hệ tốt với mọi người, nhận được sự quan tâm, giúp đỡ và ủng hộ bất kể họ làm công việc gì. Sự thành công không bao giờ được đánh giá bằng số tiền kiếm được mà bằng số lượng bạn bè và đồng nghiệp đặt lòng tin, con số đó sẽ tăng lên hay giảm đi quyết định giá trị và mức độ thành công của một nhà Lãnh đạo.
Ông Lý Xuân Hải - CEO Ngân hàng ACB tại VN
Có một sự lầm tưởng là chuyên môn giỏi sẽ trở thành nhà quản lý tài. Ông Lý Xuân Hải, Giám đốc điều hành Ngân hàng ACB (Cổ phần Á Châu) là một minh chứng cụ thể, người chưa từng tham gia học tập hoặc đạo tạo gì về Ngân hàng nhưng cty vẫn phát triển như vũ bão. Lý do? Giám đốc là người quản lý hệ thống và sắp xếp các con người có trình độ chuyên môn cao chịu trách nhiệm với những phần công việc được giao; làm xong thì báo cáo kết quả và Giám đốc sẽ có một đội ngũ tư vấn, kiểm tra, giám sát, ông không phải là người ngồi tỉ mẩn với những vấn đề chuyên môn của từng bộ phận. Giám đốc là người thay mặt cty gặp gỡ Khách hàng (người đại diện các doanh nghiệp khác) và kí kết hợp đồng, sau đó là phần việc của nhân viên cấp dưới có trách nhiệm thực hiện các điều khoản kí kết với giữa Ngân hàng và Khách hàng.
Trên thực tế, những người giỏi chuyên môn, cần cù, cần mẫn, chỉ chăm chăm tập trung vào công việc luôn được coi là những chú ong thợ tuyệt vời của tổ chức, họ thường được động viên bằng đủ loại bằng khen, nhưng những người được hưởng lợi chính từ công sức của họ lại là những nhà quản lý bên trên.
Kết luận, nếu xác định rõ mục tiêu là trở thành nhà quản lý, hãy phát triển 4 yếu tố cơ bản (Hoạch định - Tổ chức- Lãnh đạo - Giám sát) và tập trung vào kĩ năng lãnh đạo, ứng xử và tạo dựng mối quan hệ của bản thân, thái độ tích cực để thu hút mọi người; còn trình độ chuyên môn hay tay nghề cao là thứ không nhất thiết phải có.
(tự truyện - không nguồn)
Quản lý thực ra là một chức danh và nhiệm vụ. Một nhà Quản lý giỏi phải hợp nhất được 4 yếu tố: Hoạch định - Tổ chức - Lãnh đạo - Giám sát. Chúng ta thấy rõ rằng Lãnh đạo thực ra là một phần yếu tố của Quản lý. Chỉ cần khiếm khuyết 1 trong 4 yếu tố trên đều làm giảm giá trị và uy tín của nhà quản lý. Hoạch định là đưa ra mục tiêu cho tổ chức, lên kế hoạch cụ thể, đề ra các tình huống khó khăn có thể xảy ra và luôn chuẩn bị, đặt ra lựa chọn những giải pháp tối ưu nhất. Tổ chức là kĩ năng không thể thiếu đối với bất kì một chức danh quản lý nào, nó yêu cầu sự gắn kết mỗi con người với từng công việc, mắt xích các thành phần, phòng ban lại với nhau. Một doanh nghiệp chưa cần biết sản xuất hay cung cấp dịch vụ gì, nếu được tổ chức tốt sẽ làm việc luôn hiệu quả và chiếm ưu thế so với những đối thủ có sản phẩm tốt hơn nhưng kết cấu tổ chức không thông suốt từ trên xuống dưới. Một nhà Quản lý tốt không bao giờ được lơ là ở khâu Giám sát, lỗi lầm là điều luôn xảy ra bởi Doanh nghiệp được hình thành từ yếu tố Con người; điều quan trọng là lỗi lầm xuất phát từ lý do chủ quan hay khách quan, lỗi lầm nghiêm trọng ở mức độ nào? Đó là trách nhiệm của nhà Quản lý phải tìm ra và đưa ra quyết định để khắc phục.Cuối cùng là kĩ năng Lãnh đạo. Có lẽ đây là kĩ năng quan trọng nhất quyết định đến sự thành công của mỗi người và được Thầy nhấn mạnh nhiều nhất nên tôi muốn tách ra thành một phẩn riêng biệt, chỉ cần nhớ rằng nó nằm trong 4 kĩ năng Quản lý là được. Quản lý có thể quản lý sản phẩm, máy móc, dụng cụ, kiểm toán, thuế vụ nhưng một khi nhắc đến Lãnh đạo thì chỉ có một yếu tố là lãnh đạo Con người. Như bài trước tôi đã đề cập, thành công của con người không phụ thuộc vào kiến thức hay chuyên môn của anh đến đâu, một người giỏi đến mấy cũng chỉ tập trung ở một lĩnh vực nào đó. Ở thế kỉ 21 chúng ta đang sống, cứ 3 năm thì kiến thức của nhân loại tăng gấp đôi, tức là con người tìm ra được những nguồn thông tin mới trên mọi lĩnh vực cuộc sống (theo thống kê của trường ĐH Chicago - Hoa Kỳ), do đó, nếu cứ chạy theo và học những gì con người đã biết thì không bao giờ hết kiến thức, chúng ta chỉ học và nhớ những gì có thể áp dụng được vào cuộc sống và mục tiêu trong tương lai. Nhưng bất kể kiến thức tập trung ở lĩnh vực nào thì cái quyết định sự thành công chính là khả năng Lãnh đạo, hay khả năng tạo dựng mối quan hệ, thu hút mọi người về phía mình. Lãnh đạo có thể là từ trong gia đình, một nhóm người hay tổ chức,... Một người lãnh đạo giỏi luôn gắn kết được mọi người với nhau, tạo ra động lực phấn đấu cho mọi người, khuyến khích sự tham gia đóng góp của từng thành viên khi có vấn đề xảy ra để tìm ra giải pháp, tuyệt đối không áp đặt ý kiến cá nhân lên mọi người. Một người thành công được định nghĩa là người xây dựng được mối quan hệ tốt với mọi người, nhận được sự quan tâm, giúp đỡ và ủng hộ bất kể họ làm công việc gì. Sự thành công không bao giờ được đánh giá bằng số tiền kiếm được mà bằng số lượng bạn bè và đồng nghiệp đặt lòng tin, con số đó sẽ tăng lên hay giảm đi quyết định giá trị và mức độ thành công của một nhà Lãnh đạo.
Ông Lý Xuân Hải - CEO Ngân hàng ACB tại VN
Có một sự lầm tưởng là chuyên môn giỏi sẽ trở thành nhà quản lý tài. Ông Lý Xuân Hải, Giám đốc điều hành Ngân hàng ACB (Cổ phần Á Châu) là một minh chứng cụ thể, người chưa từng tham gia học tập hoặc đạo tạo gì về Ngân hàng nhưng cty vẫn phát triển như vũ bão. Lý do? Giám đốc là người quản lý hệ thống và sắp xếp các con người có trình độ chuyên môn cao chịu trách nhiệm với những phần công việc được giao; làm xong thì báo cáo kết quả và Giám đốc sẽ có một đội ngũ tư vấn, kiểm tra, giám sát, ông không phải là người ngồi tỉ mẩn với những vấn đề chuyên môn của từng bộ phận. Giám đốc là người thay mặt cty gặp gỡ Khách hàng (người đại diện các doanh nghiệp khác) và kí kết hợp đồng, sau đó là phần việc của nhân viên cấp dưới có trách nhiệm thực hiện các điều khoản kí kết với giữa Ngân hàng và Khách hàng.
Trên thực tế, những người giỏi chuyên môn, cần cù, cần mẫn, chỉ chăm chăm tập trung vào công việc luôn được coi là những chú ong thợ tuyệt vời của tổ chức, họ thường được động viên bằng đủ loại bằng khen, nhưng những người được hưởng lợi chính từ công sức của họ lại là những nhà quản lý bên trên.
Kết luận, nếu xác định rõ mục tiêu là trở thành nhà quản lý, hãy phát triển 4 yếu tố cơ bản (Hoạch định - Tổ chức- Lãnh đạo - Giám sát) và tập trung vào kĩ năng lãnh đạo, ứng xử và tạo dựng mối quan hệ của bản thân, thái độ tích cực để thu hút mọi người; còn trình độ chuyên môn hay tay nghề cao là thứ không nhất thiết phải có.
(tự truyện - không nguồn)
Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010
Học ở mọi nơi
Ở một làng nọ, một gia đình khá giả có một người con trai lên 6 tuổi, mẹ cậu không ngại tốn kém, đường xá xa xôi để tìm cho cậu một người thầy giỏi nhất. Một hôm, nghe đồn ở làng bên có một người thầy có danh, người mẹ dẫn cậu bé tới và hỏi: "Ông ơi, ông cho tôi biết thầy của ông là ai được không ạ? Tôi muốn tìm người đó dạy cho con trai tôi", người thầy đó nói được và chỉ nơi thầy của mình sinh sống cho mẹ con họ. Đến nơi, người mẹ vẫn cảm thấy không yên tâm, lại hỏi: "Thầy của ông là ai, tôi đang tìm người dạy dỗ con trai tôi, tôi có thể tìm gặp người đó được chứ?", người đó lại chỉ cho chị người thầy của mình. Và một lần nữa, chị lại hỏi: "Tôi có thể gặp thầy của ông được không, người đó còn sống chứ?", người thầy này nói: "Ồ, tất nhiên là còn sống rồi, mời chị đi theo tôi", chị được gặp một người thầy trung niên, không hề biết người đứng trước mặt mình chính là Khổng Tử nên lại hỏi: "Xin Thầy thông cảm, tôi đang đi tìm người thầy tốt nhất cho con trai mình, nên tôi có thể được biết thầy của Ông là ai được không ạ?" Khổng Tử mỉm cười, chào hỏi hai mẹ con và dẫn sang nhà bên cạnh, nơi có một cậu bé 7 tuổi con nhà hàng xóm, chỉ vào và nói: "Đấy, đó chính là thầy của tôi đó!".(Truyện sử Trung Quốc - do thầy Nguyễn Tất Thịnh, giảng viên HV Quốc gia kể trong một lần gặp mặt)
Bài học: Mỗi khi đi ra đường, luôn có những con người để chúng ta quan sát và học tập được. Quan niệm học tâp của người VN chúng ta rất sai lầm: sính bằng cấp, học càng lên cao thì kiến thức càng rộng, xin thưa là Vớ Vẩn! Không thiếu gì những giáo sư, tiến sĩ Kinh tế, phân tích có vẻ rất hay và uyên bác nhưng thực tế lại kiếm không nổi 10- 15 triệu/ tháng cho bản thân, thử hỏi ông học Kinh tế cao làm cái gì khi chính Kinh tế gia đình ông còn kiếm không nổi, cả ngày ôm đống giấy tờ, tài liệu, nghĩ đến những thứ cao siêu, chẳng áp dụng được điều gì vào thực tế?
Trong cuộc sống có rất nhiều người để tôi học hỏi, khi gặp anh xe ôm, tôi hỏi đường và hỏi đổ xăng ở đâu rẻ và yên tâm nhất, vì nghề của họ là lái xe hàng ngày nên những kinh nghiệm đó có thể là điều ta không biết. Ngồi hàng nước, tôi sẵn sàng cởi mở và nói chuyện với bà bán hàng, hỏi xem về gia đình, số lượng hàng bán ra trong ngày hoặc trên địa bàn có xảy ra trộm cắp nhiều không? Thỉnh thoảng về quê ở nông thôn, tôi cũng hay hỏi năm nay được mùa hay mất mùa, nếu mất mùa thì có lẽ giá gạo sẽ tăng trong thời gian tới hoặc hỏi về phương pháp dự trữ thóc gạo những năm mất mùa của họ như thế nào. Tôi sẽ luôn hỏi những gì tôi không biết, không cần biết người đó có chức danh gì không, có mấy cái bằng,...Đó mới là những thực tiễn giúp ích ta trong cuộc sống hàng ngày. Ở trường chúng ta học là kiến thức sách vở, học xong, thi hết là có bằng, chẳng đánh giá gì đến phẩm chất, kinh nghiệm thực tiễn của con người và học sinh. Bằng chỉ có 2 giá trị: 1 là để đi xin việc, 2 là để đóng khung treo trang trí trong phòng, thỉnh thoảng ngước lên tự nhủ: "Ôi, ta học giỏi quá!"
Câu chuyện này làm tôi nhớ lại lần sang thăm VN của Bill Gates năm 2005 tại trường ĐH Bách Khoa. Sinh viên lúc đó, bây giờ tôi phải gọi là anh chị hỏi: "Thưa ông, chúng tôi được biết ông là người đã bỏ học ĐH Harvard từ khi mới vào trường, nếu không học làm sao ông có thể quản lý và lãnh đạo một tập đoàn lớn nhất thế giới như Microsoft?". Bill Gates cười và nói: "Cám ơn các bạn, VN có lẽ là nơi duy nhất hỏi tôi câu hỏi ngộ nghĩnh(cute) như thế này. ĐH là nơi các bạn ngồi và làm theo chỉ thị, hướng dẫn của giáo viên theo một chương trình học được sắp xếp sẵn từ giai đoạn này sang giai đoạn khác, và đấy chỉ là quan niệm học hành của các bạn mà thôi. Tôi luôn học tập ở khắp mọi nơi, dù có ở ngoài đường, đi xe hơi, ngồi trong khách sạn hay kể cả khi chơi golf."
Tôi phải nói thật là bệnh thành tích của chúng ta là một căn bệnh nan y, hạn chế sự đi lên của cá nhân chúng ta rất nhiều. Con người thành công đi lên từ ý tưởng và thuê những người có kiến thức làm việc cho mình để thực hiện những ý tưởng đó, hoàn toàn không có nghĩa có kiến thức cao là thành công nhiều. Khi nghiên cứu về ĐH Harvard, từ đầu những năm 90; trường nổi tiếng về đào tạo Luật và Kinh tế. Trong khi đó, ý tưởng của Bill Gates là xây dựng cty phát triển phần mềm CNTT, thử hỏi nếu vẫn mài đít ở Harvard thì liệu có Microsoft ngày nay hay không? hay Bill Gates lại đang làm công ăn lương cho một công ty nào đó?
(tự truyện - không nguồn)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


